"Lai Tư Đặc! Lai Tư Đặc!" Viên cảnh sát ôm lấy y gào lên hai tiếng, sau đó không kìm được bật khóc nức nở, "Thượng đế ơi! Vì sao lại thành ra thế này..."
"Đáng chết!" Khắc Lai Phổ Đốn hung hăng đá mạnh một cước vào vách tường, "Tên súc sinh này!" Ông xông vào phòng giám sát, lao thẳng tới điểm phát nổ, hai mắt dường như muốn phun ra lửa: "Chuyện này là thế nào?"
Bộ đàm trên người đám cảnh sát này vẫn luôn mở, cho nên Khắc Lai Phổ Đốn có thể nghe thấy toàn bộ âm thanh hành động của bọn họ. Ông biết rõ, chỉ mấy chục giây trước khi vụ nổ xảy ra, ba người này đã nhìn thấy mục tiêu, đồng thời khống chế được cục diện. Chỉ là không rõ tiếp sau đó đã xảy ra biến cố gì...
"Chẳng lẽ tên khốn kiếp này đã tự giật kíp nổ bom trên người mình sao..." Khắc Lai Phổ Đốn ngồi xổm xuống xem xét thi thể cháy đen, "Không đúng... Quần áo trên người cái xác này không đúng!" Ông đứng phắt dậy, mày nhíu chặt lại: "Hắn đã bố trí bẫy nổ trên thi thể của người khác sao? Vậy hắn đi đâu rồi?"
Kỳ thực trong lần thẩm vấn đầu tiên, đã có người nhắc tới cái gọi là "kim quang kỳ quái", cùng với việc Phong Bất Giác có thể lấy vũ khí ra từ hư không. Chỉ là Khắc Lai Phổ Đốn quá tập trung vào những thông tin khác, nên không hề để tâm tới những chi tiết nghe như chuyện bịa đặt vô căn cứ này.