Vài phút trước...
Cửa cuốn từ từ hạ xuống, Phong Bất Giác cũng đứng dậy từ phía sau quầy giao dịch. Lúc này, hắn đã cài đặt xong tính năng chuyển hướng cuộc gọi. Chỉ cần Khắc Lai Phổ Đốn bên ngoài gọi lại vào số máy bàn trên quầy, cuộc gọi sẽ lập tức chuyển đến chiếc điện thoại di động trên tay hắn. Đương nhiên, điện thoại đã được chuyển sang chế độ rung, hơn nữa hắn cũng xác nhận số này không hề cài nhạc chờ.
Trong đại sảnh ngân hàng hiển nhiên có thể xem giờ. Phong Bất Giác liếc nhìn đồng hồ điện tử trên tường, lẩm bẩm: "Để hỏi ra tình hình đại khái từ miệng đám con tin, ít nhất bọn chúng cũng phải mất bảy tám phút..." Hắn cầm chìa khóa và thẻ từ (đã lấy lại từ chỗ tên giám đốc), đi qua cánh cửa phía sau quầy để tới phòng giám sát, tắt toàn bộ camera.
Vừa rồi, trong vài phút ngắn ngủi khi đầu đám con tin đã bị trùm kín mà điện thoại của cảnh sát vẫn chưa gọi tới, Phong Bất Giác đã tranh thủ đi quanh ngân hàng một vòng, nắm bắt sơ bộ kết cấu của tòa nhà này. Hắn hiểu rất rõ, chỉ có ba lối thoát ra ngoài: thứ nhất, cửa chính; thứ hai, ống thông gió; thứ ba, cửa sổ của bốn năm gian phòng làm việc hướng ra mặt đường.
Phong Bất Giác không rõ cách bố trí lực lượng cảnh sát bên ngoài, hắn chỉ có thể dựa vào suy đoán.