Một, sau khi ngươi giết một số lượng con tin nhất định, cảnh sát sẽ tuyên bố trực thăng đã tới, dụ các ngươi ra ngoài rồi bắn hạ.
Hai, sau khi ngươi giết một số lượng con tin nhất định, cảnh sát sẽ cưỡng chế đột kích.
Còn về việc cảnh sát rốt cuộc sẽ chọn cách nào, điều đó phụ thuộc vào lượng tình báo mà bọn họ nắm giữ. Điểm mấu chốt nhất chính là bọn họ có biết số lượng bọn cướp hay không. Thật đáng tiếc, ngươi đã giết chết người đàn ông vừa nói chuyện điện thoại với cảnh sát rồi, nếu hắn còn sống, ngươi còn có thể cạy miệng hắn xem hắn đã tiết lộ bao nhiêu tình hình bên trong cho cảnh sát, nhưng bây giờ thì...”
Phong Bất Giác cười lạnh một tiếng: “Ngoài ra, ta còn muốn nhắc nhở ngươi, bất cứ lúc nào trong những phút sắp tới, đều có thể xuất hiện một 'nghĩa cảnh' nào đó đến can thiệp vào chuyện này, Dạ Dực, La Tân, Nữ Liệp Thủ, Hắc Kim Ty Tước... vân vân. Thứ cho ta nói thẳng, chỉ cần một người tới thôi, e rằng cả ba người các ngươi đều sẽ bị bắt sống.”
Hắn thở phào một hơi, nhìn tên cướp trước mặt đang sợ hãi đến mức ngây như phỗng, lại bổ sung thêm: “Khoảng mười phút trước, việc adrenaline tiết ra quá nhiều đã đẩy ngươi đến bờ vực mất kiểm soát. Phương án tẩu thoát mà ngươi nghĩ ra lúc bắt giữ con tin còn tồi tệ hơn cả cái kế hoạch ngươi vạch ra lúc chuẩn bị đi cướp.” Hắn dùng giọng điệu châm chọc nói: “Hừ... Đương nhiên, nếu cái mớ bòng bong đó cũng được gọi là 'kế hoạch'.” Hắn cười nhạt một tiếng: “Đồng thời, hành động giết người bốc đồng của ngươi đã đẩy ngươi cùng đồng bọn vào tình cảnh không còn đường lui. Nếu các ngươi không muốn bỏ mạng ngay hôm nay hoặc phải bóc lịch trong tù, tốt nhất hãy mau chóng nghĩ ra cách khác đi, bằng không...” Hắn bắt chước tiếng tích tắc của đồng hồ, trêu cợt đối phương: “Tích tắc tích tắc... Thời gian không đợi người đâu, các siêu anh hùng có thể xuất hiện bất cứ lúc nào đấy.” "Ngươi... rốt cuộc là kẻ nào..." Nghe Phong Bất Giác phân tích xong, tên cướp cầm súng tiểu liên quả thực đã bình tĩnh lại đôi chút, không còn giữ cái dáng vẻ say máu như vừa rồi nữa.