Phong Bất Giác cũng không biết tiếng nhạc bên tai từ đâu truyền đến, càng không biết bóng đen trước mắt muốn giở trò gì. Hắn chỉ đành cảnh giác, duy trì khoảng cách ít nhất ba mét với đối phương để đề phòng kẻ này bất ngờ tấn công.
Còn bóng đen kia lại bước theo điệu nhảy trượt lùi, quay lưng đi tới, nương theo tiếng nhạc thong thả bước ra khỏi căn phòng màu đen. Khi đến ngay trước mặt Phong Bất Giác, nó bỗng hét lên một tiếng the thé rồi đưa tay tóm đũng quần. Đúng khoảnh khắc này, nhạc nền lại đột ngột đổi thành bài 《Beat It》.
Từ lúc Phong Bất Giác chơi tựa game này đến nay, nếu bàn về mức độ kinh ngạc thì khoảnh khắc này có lẽ đã đạt tới đỉnh điểm.
Chỉ thấy bóng đen kia đổi bước nhảy, dậm chân, bước ngang, xoay người, động tác vô cùng lưu loát, lại còn hết sức điệu nghệ tiến về phía tầng một.
Bóng đen càng đi xa, tiếng nhạc cũng ngày một nhỏ dần. Mãi đến khi cái bóng kia rẽ qua góc cầu thang, biến mất khỏi tầm mắt Phong Bất Giác, nhạc nền cũng dừng lại đúng lúc.