Huyết quang ngập tràn toàn bộ khung cảnh. Chẳng bao lâu sau, luồng sáng chói lọi tiêu tán, để lộ hai bóng người ngã gục ngay giữa luyện thành trận.
Khoảng nửa phút sau, bóng người với mái tóc vàng gượng đứng dậy trước.
"Sao lại thế này... Sao có thể! Á..." Nhìn thấy làn da mình dần trở nên khô khốc như vỏ cây, mái tóc cũng bắt đầu rụng tơi tả, An Đức Lỗ cuồng nộ gầm thét.
Vài giây sau, A Sắt cũng từ dưới đất bò dậy. Nhìn bề ngoài, hắn không có gì bất thường. Chỉ là lúc này ánh mắt A Sắt đờ đẫn, hắn nhìn người huynh đệ trước mặt, một lời cũng không thốt nên.
"Tại sao... Sao lại thành ra thế này?" An Đức Lỗ gầm lên: "Luyện thành trận không thể nào sai sót được, đáng lẽ chúng ta đã thành công rồi mới phải, vì sao ta... Á..." Cơn đau đớn trên cơ thể bắt đầu bùng phát, nỗi thống khổ lúc này đã vượt xa giới hạn chịu đựng của người thường.