Mẩu báo thứ ba có kèm theo tiêu đề: "Kẻ săn người Hình tộc, đã chết?"
"Ngày hôm qua, lệnh giới nghiêm dài đằng đẵng rốt cuộc cũng được gỡ bỏ, Thiết Nhận kỵ sĩ đoàn đã rút khỏi trấn, binh lực trấn lân cận cũng đang chia thành từng đợt rút lui, đoàn điều tra của Bộ đội Thuật giả Hoàng gia đã tức tốc tới nơi này. Mọi dấu hiệu đều cho thấy vụ án đã được phá, nhưng chính quyền vẫn giữ thái độ im lặng. Bóng ma kinh hoàng quấy nhiễu thị trấn này suốt gần một mùa Tinh Nguyệt dường như đã tan biến, nhưng những người mất tích không một ai trở về, cũng chẳng hề có báo cáo tìm thấy thi thể. Kẻ đầu sỏ của Hình tộc rốt cuộc là đã sa lưới, hay chỉ tạm thời ẩn nấp trong bóng tối?"
Phong Bất Giác xếp ngay ngắn toàn bộ những mẩu báo tìm được theo thứ tự rồi bỏ vào túi áo. Còn về những con số và mũi tên kia, hắn đều đã ghi nhớ kỹ trong đầu.
Hắn cầm chìa khóa buồng giam số 6 bước vào trong. Quả nhiên không ngoài dự liệu, trong buồng giam này không có tủ gỗ nhỏ, mà lại đặt một chiếc két sắt cỡ lớn.
"Ừm... Khóa la bàn cơ học, tám mươi vạch chia... Sau khi mở sẽ tự động hủy mật mã. Không để lại dấu vết, thể tích nhỏ, kết cấu hoàn toàn bằng cơ học, không cần nguồn điện. Có thể thích ứng với mọi loại môi trường khắc nghiệt... Đúng là hàng kinh điển." Phong Bất Giác ngồi xổm trước két sắt, lẩm bẩm: "Đáng tiếc là ta lại biết mật mã..."