Trên bức tường kê sát giường có rất nhiều vết khắc mờ nhạt, tất cả đều khắc cùng một thứ... Bốn vạch dọc song song, cộng thêm một đường gạch chéo cắt ngang.
Đây là ký hiệu người bị giam cầm thường dùng để đếm ngày tháng. Nếu là người Trung Quốc, có lẽ họ sẽ khắc chữ "Chính" (正), nhưng trên bức tường trước mắt lại chi chít những dấu bốn vạch dọc một vạch chéo.
"Ừm... Chỉ tính riêng những người từng để lại ký hiệu trên tường cũng không dưới sáu người..." Ánh mắt Phong Bất Giác lướt qua những dấu vết kia, miệng lẩm bẩm.
Rút ra kết luận này không hề khó. Tuy chỉ là những nét khắc, nhưng độ sâu, độ dài và góc độ của từng người lại khác nhau. Hơn nữa, để tránh lẫn lộn, mỗi người đều cố ý khắc cách ký hiệu của người khác một khoảng.
"Muốn để lại vết khắc trên vách đá thế này, chỉ dùng móng tay thì không thể nào làm được, ắt phải có công cụ." Phong Bất Giác quỳ gối trên giường, ghé sát vào tường, dùng lòng bàn tay chạm vào để cảm nhận những dấu vết kia: "Bọn họ đều dùng chung một loại đồ vật..." Hắn lại đảo mắt nhìn quanh phòng: "Hơn nữa, thứ đó hiện không có ở đây..." Một đáp án xẹt qua đầu hắn chỉ trong tích tắc: "Là dụng cụ ăn uống sao..."