Sau khi lấy được vật phẩm nhiệm vụ, trung bình cứ đi chừng ba phút, Phong Bất Giác lại giơ ngang chiếc chuông nhỏ lên để xác nhận lại phương hướng. Hắn cứ thế dẫn Tự Vũ đi gần nửa tiếng đồng hồ, nhưng vẫn chưa tìm thấy Tàng Linh tự đâu.
Khu rừng này dường như vô cùng vô tận, địa thế kỳ dị phức tạp. Nhiệt độ xung quanh hai người không ngừng hạ thấp, dựa theo cảm giác, e rằng đã xuống dưới mười độ. Bộ trang phục của Phong Bất Giác có khả năng giữ ấm khá tốt. Về phần Tự Vũ, thân dưới tuy mặc quần leo núi dài, nhưng thân trên chỉ mặc độc một chiếc áo ba lỗ bằng bông. Trong hoàn cảnh này, nàng đương nhiên sẽ cảm thấy lạnh lẽo, mức tiêu hao giá trị thể năng cũng sẽ nhiều hơn Phong Bất Giác.
"Tiếc là không thể cởi áo khoác ngoài đưa cho ngươi." Đi được một đoạn, Phong Bất Giác lại dừng bước lấy chuông ra. Hắn vừa giơ vật phẩm lên vừa nói: "Ngay cả áo sơ mi và áo ghi-lê bên trong của ta cũng còn ấm hơn chiếc áo không tay kia của ngươi nhiều."
"Dù sao màu tím cũng không hợp với ta." Tự Vũ nhạt giọng đáp.
"Ra là vậy..." Phong Bất Giác tiếp lời: "Nhưng ta vẫn khuyên ngươi nên đổi một bộ trang phục thích hợp cho mùa xuân thu. Gặp phải môi trường nhiệt độ cực thấp hay cực cao, ít ra cũng có thể miễn cưỡng ứng phó." Hắn giữ vững cánh tay, giơ ngang chiếc chuông rồi bắt đầu từ từ xoay người một vòng: "Bộ thích khách của Tiểu Thán không tệ, còn bộ của Bi Linh thì hơi dày quá. Đoán chừng khi nhiệt độ lên gần ba mươi độ, nàng ấy sẽ phải chịu thêm mức tiêu hao giá trị thể năng phụ trội."