Hắn dõng dạc thốt ra lời này với giọng điệu chẳng những không biết xấu hổ, mà ngược lại còn lấy làm vinh hạnh.
Quần chúng vây xem lập tức kinh ngạc, ngay cả đám đồng đội của Phong Bất Giác cũng sững sờ ngây ngốc.
Trong thế giới võ hiệp, thốt ra bốn chữ "vô sư tự thông" chẳng khác nào ở thế giới hiện thực vỗ ngực bảo "ông đây có siêu năng lực". Mà câu "tự khai sơn môn" chêm ngay phía sau, quả thực có thể dọa chết người ta.
"Ha ha ha ha ha..." Túy Tăng Lỗ Sơn đang ngồi tựa bên cầu thang uống rượu nghe vậy bỗng cười rộ lên: "Hay! Khá cho một câu vô sư tự thông, tự khai sơn môn!" Gã hòa thượng đột nhiên chen lời: "Hòa thượng ta đây bôn tẩu giang hồ nhiều năm, gặp không ít kẻ danh tiếng lẫy lừng, nhưng hạng hữu danh vô thực cũng nhiều vô kể; còn những kẻ to mồm, ta lại càng gặp nhiều hơn, mười phần thì có đến tám chín phần là phường tự xưng tự huyễn, không đáng nhắc tới." Gã lại ngửa đầu nốc một ngụm rượu trong vò, sau đó ngước mắt nhìn Phong Bất Giác nói: "Nhưng một kẻ vô danh tiểu tốt lại ăn nói kinh thiên động địa như Phong liêu chủ đây... ta đúng là mới gặp lần đầu."
Nói đến đây, Lỗ Sơn đột nhiên thi triển một chiêu "Hủy Xà Hiến Tửu". Chỉ thấy gã co một cánh tay lại rồi bất ngờ vung ra, một luồng kình lực xoáy mạnh như roi quất con quay truyền thẳng vào vò rượu trong lòng gã.