"Còn nữa... Nếu muốn tìm kiếm sự kích thích, thưởng thức thú vui đi săn, vì sao ngay từ đầu hắn đã thả chó săn ra truy sát con mồi chứ... Lỡ như ta bị chó cắn chết ngay tại chỗ, hắn còn săn cái gì nữa." Phong Bất Giác lẩm bẩm: "Chẳng lẽ... Hắn thực chất là hóa thân của một vị tà thần đứng trên lập trường của muông thú? Mắt diều hâu, tốc độ của báo, tai sói, sức mạnh của gấu?
Hắn bày ra lắm trò như vậy, duy trì và bồi dưỡng dã tính của đám mãnh thú trên đảo, chính là để cho 'dã thú' ở nơi này đi săn 'người' sao..." Phong Bất Giác ngay sau đó lại nghĩ: "Nhưng khả năng giao tiếp của Phúc Đức với muông thú hình như chẳng khác gì người thường, ngoại trừ bầy chó săn do chính tay hắn thuần dưỡng, các loài dã thú khác trên đảo hoàn toàn không chịu sự sai khiến của hắn. Bằng không trong cuộc so tài thứ hai với Tát La Phu, hắn cũng chẳng cần phải ra tay đánh chết ba con chó do đối phương thả ra làm gì."Phong Bất Giác đã phân tích ra nhiều đặc tính của tên trùm này, nhưng vẫn không tài nào hiểu nổi Phúc Đức rốt cuộc là cái thứ gì.
"Xem ra phải quay lại lâu đài mới tìm thêm được manh mối." Phong Bất Giác thở dài: "Dù chọn cách thông quan nào thì quay lại đó vẫn là lựa chọn duy nhất. Nguyên nhân Tát La Phu tướng quân không thể trốn khỏi hòn đảo này chính là... cách rời đảo được giấu trong lâu đài, mà đó lại là nơi duy nhất trên đảo hắn không thể đặt chân tới. Có như vậy mới giải thích được vì sao vị chủ đảo trước kia cuối cùng lại bỏ mạng trong rừng rậm."
"Haiz... Thật không nên xem mà, giờ ta biết làm sao đây... Quay lại lâu đài ư? Điểm thể lực của ta còn chưa tới một phần ba, trên đường về ít nhất cũng phải nghỉ ngơi một hai lần. Cho dù có thể né tránh Phúc Đức, thuận lợi trở về lâu đài thì ta chắc chắn cũng đã kiệt sức, sau đó còn phải lẻn vào trong... Nhưng tới lúc đó thì trời đã sáng mất rồi..." Phong Bất Giác bực dọc vò đầu, khiến mái tóc rối tung như tơ vò.
"Ta vốn tưởng ngươi sẽ chết trước hai kẻ kia, thật chẳng ngờ, một mình ngươi lại có thể sống tới tận bây giờ. Hơn nữa... dường như ngươi còn phát hiện ra vài chuyện thú vị." Giọng nói của Phúc Đức đột ngột vang lên trong màn đêm tăm tối.