Những thứ thu hoạch được sau khi quay lại tòa lâu đài khiến chính Phong Bất Giác cũng phải bất ngờ. Hắn gõ cửa chừng một phút, Y Phàm đã ra mở cửa. Sau khi vào trong, Phong Bất Giác nói chuyện với tướng quân vài câu, toan mượn một cây đuốc hoặc thứ gì đó tương tự để soi đường. Nào ngờ đối phương lại vô cùng hào phóng, ném cho hắn một thanh chủy thủ và một chiếc đèn pin, còn khuyên hắn chớ nên lãng phí thời gian bỏ trốn nữa...
Thực ra trong kịch bản này, người chơi chỉ cần mở lời yêu cầu, Boss sẽ đưa miễn phí cho họ hai món đồ này. Một món để tiện bề mở đường trong rừng rậm, món còn lại dùng để chiếu sáng.
Cấp độ càng cao, những công cụ kiểu này càng dễ kiếm. Bởi lẽ những vật phẩm có phẩm chất bình thường như vậy, khi lên cấp cao sẽ chẳng còn mấy giá trị, tính chất cũng gần giống với vật phẩm tiêu hao. Đến tầm cấp hai mươi, người chơi ít nhất cũng sở hữu một hai món trang bị phẩm chất Tinh Lương. Cho dù không tìm thấy trong kịch bản, họ hoàn toàn có thể dùng tiền game và Điểm kỹ xảo tích lũy được trong quá trình cày cuốc để mua. Dù sao thì cách thức thu thập trang bị trong Kinh Thảm Nhạc Viên cũng rất đa dạng.
Có được đèn pin và chủy thủ, Phong Bất Giác bắt đầu hành trình chạy trốn trong rừng rậm.
Theo hắn suy đoán, những bụi cây quanh lâu đài hẳn sẽ không có mãnh thú nào tồn tại. Đã là động vật hành động theo bản năng, chúng thừa hiểu rõ khu vực lân cận lâu đài chính là lãnh địa của vua muôn thú. Tất nhiên, "vua muôn thú" ở đây là chỉ tướng quân Trát La Phu, chứ không phải bạn học Cần Trạch nào đó.