"Ừm..." Nhất Kiếm ngẩng đầu nhìn trời, có vẻ đang định đoán bừa một hướng.
Vẫn là Bất Phạ chỉ tay về một góc bầu trời đêm, cất lời: "Kia là sao Bắc Cực đúng không?"
"Rất tốt." Phong Bất Giác đáp lời, dùng cành cây chỉ vào bức vẽ phác trên mặt đất rồi tiếp tục phân tích: "Chỗ này là Bắc, chỗ này là Nam, đầm lầy nằm ở đây..." Hắn chấm vào một đầu của hình quả ô liu, nói tiếp: "Trước khi xác định phương án đào tẩu, ta cần điểm qua vài điểm khác biệt giữa tiểu thuyết và kịch bản lần này."
Mỗi khi suy luận và vạch định kế hoạch, Phong Bất Giác luôn tỏ ra vô cùng đáng tin cậy và trầm tĩnh. Hắn lúc này chẳng còn chút dáng vẻ tùy tiện hay cợt nhả nào, từng lời ăn tiếng nói đều toát lên một sức hút và khả năng thuyết phục đặc biệt.
"Thứ nhất, nhân vật chính trong tiểu thuyết, nếu ta nhớ không lầm thì tên là Lôi Ân Tư Phúc Đức... Thời gian trò chơi của hắn kéo dài trọn vẹn ba ngày, trong khi chúng ta chỉ cần trốn tránh sự truy sát trong vòng năm giờ đồng hồ. Nhìn qua thì thời gian có vẻ dễ thở hơn, nhưng thực tế chưa hẳn đã là chuyện tốt. Như ta vừa mới đề cập, tướng quân Trát La Phu đã tha mạng cho Lôi Ân Tư Phúc Đức vài lần vì không muốn cuộc đi săn kết thúc quá sớm. Nhưng tình cảnh của chúng ta lại khác, một khi Trát La Phu tìm thấy chúng ta, hắn nhất định sẽ ra tay không chút lưu tình.