Trước khi dịch chuyển, Phong Bất Giác cũng không quên tiện tay trả lại chiếc đèn xách cho Tự Vũ, thế nên lúc tổng kết mới không xuất hiện vật phẩm đó.
Thu hoạch từ kịch bản lần này coi như khá cao, thời gian ảo tiêu tốn chỉ khoảng hai tiếng rưỡi, nhưng lượng điểm kinh nghiệm nhận được đã xấp xỉ với kịch bản Di Sinh Giả mà Phong Bất Giác trải qua lần trước.
Cấp độ tăng lên kéo theo độ khó cơ bản của kịch bản cũng tăng theo. Biến số này giống như thời gian, đều có thể làm tăng lượng điểm kinh nghiệm thu về.
Tuy nhiên đánh xong một kịch bản, vật phẩm trên người Phong Bất Giác lại càng lúc càng ít đi. Có thể nói, chính thái độ của hắn đối với trò chơi đã trực tiếp dẫn đến tình trạng này. Nếu là người chơi chuyên nghiệp, hoặc những kẻ mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế, thì việc tìm kiếm vật phẩm, trang bị, nhiệm vụ phụ và nhiệm vụ ẩn mới là ưu tiên hàng đầu. Trong kịch bản vừa rồi, nếu đổi thành người chơi khác, chưa chắc họ đã đi cứu đồng đội. Dù sao bản thân cũng chẳng phải người chịu trách nhiệm, vả lại lúc liên lạc đối phương chỉ mới bị mắc kẹt, cách cái chết chắc hẳn vẫn còn một khoảng thời gian. Tranh thủ chạy lên lầu, lục soát toàn bộ bốn tầng trên của tòa nhà dạy học thứ hai, khả năng cao sẽ tìm được trang bị hoặc nhiệm vụ phụ.
Phong Bất Giác không phải không nghĩ đến những điều này, nhưng có rất nhiều chuyện, hắn lại chẳng buồn để tâm.