Lạc Thanh run rẩy toàn thân, tinh thần căng như dây đàn, tim gần như đã nhảy lên tận cổ họng.
Nếu không phải thấy vẻ mặt Lục Bạch vẫn bình thản, e rằng nàng đã sớm kéo hắn bỏ chạy khỏi nơi này.
Tiên thiên võ giả chưa chắc thoát được tam giai yêu thú truy sát.
Nhưng chỉ cần chạy nhanh hơn những võ giả khác, vậy là đủ.
Đúng lúc này, Lục Bạch khẽ vỗ lên tay nàng, coi như trấn an. Sau đó hắn đứng dậy, trước ánh mắt chăm chú của mọi người, bỗng nhiên phóng vút lên không, lao thẳng về phía đại xà đang bổ nhào xuống!