Lục Bạch thấy Giang Thao đột nhiên đứng dậy rời đi, ánh mắt khẽ chớp, bàn tay bất ngờ vỗ lên trữ vật đại, lấy Sơn Tiêu mạo bên trong ra.
“Ngươi giữ chiếc mũ này trước đi. Nếu gặp nguy hiểm, lập tức đội lên đầu, tuyệt đối đừng lên tiếng. Chỉ cần dưới Nguyên Anh cảnh, sẽ không ai nhìn ra tung tích của ngươi.”
Lục Bạch nhét Sơn Tiêu mạo vào tay Lạc Thanh, đồng thời hạ giọng dặn một câu.
“Ngươi——”
Lạc Thanh đầy lòng nghi hoặc, đang định lên tiếng hỏi thì thấy vẻ mặt Lục Bạch hết sức ngưng trọng, bèn khẽ lắc đầu với nàng.