Khu phố thương mại bên ngoài Đại học Đông Nam trông nghèo nàn hơn hẳn so với phố thương mại Văn Đỉnh.
Nhưng những thứ cần thiết thì vẫn đủ cả: quán ăn, tiệm net, khách sạn, nhà nghỉ... Dư sức đáp ứng nhu cầu sinh hoạt hằng ngày của sinh viên.
Thế nên cứ đến tối, sinh viên lại nườm nượp kéo nhau ra ngoài ăn uống, vui chơi, mang theo bầu không khí sôi động, ngập tràn sức trẻ.
Tần Thủ vẫn còn chút ký ức về con phố này, ít nhất thì hắn cũng rành rẽ hơn hẳn cô nàng Tô Dữu mới chân ướt chân ráo nhập học.
Đi sâu vào trong độ hơn trăm mét rồi rẽ vào một con phố phụ, một quán cơm gia đình khá rộng rãi, sạch sẽ và mộc mạc hiện ra trước mắt.
Quán này rất có tiếng ở khu vực xung quanh, nổi danh nhờ nguyên liệu tươi ngon, sạch sẽ, mỗi tội giá hơi chát một chút.
Lúc này đang là giờ cao điểm ăn uống nhưng trong quán chỉ có chừng ba bốn bàn khách, buôn bán cũng chỉ ở mức tàng tàng.
Theo thói quen, Tần Thủ định bụng ra bàn chuyện hợp tác với ông chủ quán, nhưng may mà kịp thời phanh lại.
Với thực lực hiện tại của hắn, gánh vác ba trường đại học quanh phố thương mại Văn Đỉnh đã là quá sức rồi.
Có lẽ đợi sau này gọi vốn thành công, hắn mới có thể thử mở rộng thị trường sang Đại học Đông Nam.
Chọn một góc yên tĩnh, hắn gọi món canh gà mái già tẩm bổ cho con gái trong "ngày dâu" cùng vài món khác. Đôi tình nhân trẻ xa nhau hơn một tuần trời có biết bao nhiêu chuyện để nói.
Tô Dữu chủ yếu kể mấy chuyện thú vị trong đợt học quân sự, cùng những chuyện tai nghe mắt thấy và mấy tin hóng hớt được hằng ngày.
Tần Thủ thì chia sẻ chi tiết về quá trình khởi nghiệp và cuộc sống thường ngày. Đang lúc hăng say kể chuyện, hắn lại lỡ miệng thốt ra tên của cô nàng đại tiểu thư kia.
Tô Dữu vờ như không nghe thấy, đợi nhân viên lên xong món rồi rời đi mới cười mỉm hỏi: "Anh Thủ này, nghe nói quan hệ giữa anh và vị đại tiểu thư đó cũng không bình thường đâu nhỉ?
Không chỉ vừa nhập học đã cố tình tặng anh kem chống nắng, mà sau đó lúc bị say nắng ngất xỉu còn đích danh bắt anh đưa về nữa cơ mà?"
"Sao em rành thế?"
Tay đang múc canh gà của Tần Thủ khựng lại, ánh mắt đầy kinh ngạc. Rõ ràng là bên cạnh hắn có nội gián rồi.
Thế nhưng hai trường cách nhau xa như vậy, trong lớp hắn cũng chẳng có đồng hương nào cùng quê, vả lại giờ vẫn đang trong đợt học quân sự đầu khóa cơ mà.
Cô nàng tinh quái này rốt cuộc đã cài cắm tai mắt kiểu gì vậy?
"Chuyện đó anh không cần quan tâm, anh chỉ cần nói xem có đúng thế không thôi?"
Tô Dữu hừ lạnh một tiếng đầy kiêu kỳ, tạm thời chưa có ý định khai Lý Tư Vũ ra.
Dĩ nhiên cô không thực sự muốn chất vấn bạn trai, ghen tuông sương sương cũng là một cách để hâm nóng tình cảm mà.
Tần Thủ hơi khó bắt bài được cô nàng tinh quái này, nhưng may là hắn cây ngay không sợ chết đứng.
Hắn thành thật kể lại thói quen thích trao đổi ngang giá của Khương Thanh Ly, sau đó để cho chắc cú, hắn còn chủ động khai luôn chuyện đang bị Lý Tư Vũ bám đuôi quấy rầy.
Lúc này Tô Dữu mới hài lòng, dịu dàng đút canh gà và gắp thức ăn cho bạn trai, rồi bâng quơ hỏi một câu:
"Thế anh Thủ nói thật đi, em đẹp hơn hay vị đại tiểu thư đó đẹp hơn?"
"..."
Bữa ăn kết thúc trong tiếng cười đùa rôm rả, mối quan hệ của hai người lại tiến thêm một bước nhỏ.
Nghĩ đến tình trạng cơ thể của cô bạn gái, Tần Thủ không dẫn cô đi dạo bên ngoài quá lâu, còn cẩn thận mua thêm ít hoa quả và đồ ăn vặt phù hợp cho cô mang về.
Ánh hoàng hôn buông xuống, trời dần nhá nhem tối.
Hóng gió đêm bên bờ hồ thêm một lúc, thoắt cái đã lại đến giờ phải chia tay.
Tần Thủ đưa cô về tận cổng ký túc xá, đưa túi đồ trong tay cho cô rồi dịu dàng dặn dò: "Về phòng nghỉ ngơi sớm đi nhé, khi nào rảnh anh lại sang thăm em."
"Anh Thủ không cần lo cho em đâu, em tự lo cho mình được mà, công việc của anh mới quan trọng..."Tô Dữu cũng chẳng chịu kém cạnh, tình cảm thắm thiết như chực trào ra từ đôi mắt tuyệt đẹp kia.
Cô mím môi, lấy hết dũng khí hạ giọng nói tiếp: "Chuyện là... anh Thủ ơi, đợt huấn luyện quân sự kết thúc anh có rảnh không? Em muốn mời mấy bạn cùng phòng đi ăn bữa cơm."
Lần trước, đám bạn cùng phòng như Triệu Viện Viện đã trêu chọc, đòi Tần Thủ phải lấy danh nghĩa bạn trai để mời cả phòng đi ăn.
Lúc này Tô Dữu nhắc lại chuyện cũ, trong ngoài lời nói đều ngầm ám chỉ tình cảm của hai người đã đến độ chín muồi, có thể chính thức tỏ tình được rồi.
Tần Thủ dường như đã hiểu ý, gật đầu cái rụp không chút do dự, nhưng sau đó lại ngập ngừng muốn nói lại thôi.
Phải mất mấy giây sau, dưới ánh mắt vừa căng thẳng vừa mong chờ của cô nàng tinh quái, hắn mới lấy hết dũng khí lên tiếng:
"Dữu Dữu, trước khi về em hôn anh thêm cái nữa được không?"
"???"
Hôn, suốt ngày chỉ biết hôn!
Sắc mặt Tô Dữu biến đổi liên tục, bàn tay nhỏ nhắn theo bản năng siết chặt lấy túi đồ.
Mất công chuẩn bị tâm lý cả buổi, rốt cuộc chỉ có thế này thôi à?
Tỏ tình xong thành người yêu rồi thì muốn hôn bao lâu mà chẳng được, sao đến cái đạo lý này anh cũng không hiểu cơ chứ!
Nhưng chẳng lẽ lại bắt một "thợ săn" như cô phải chủ động đi tỏ tình với "con mồi" chắc?
Tô Dữu hít sâu vài hơi để bình ổn tâm trạng, cố nặn ra một nụ cười ngọt ngào qua kẽ răng: "Được."
Tần Thủ suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Hắn thừa hiểu tính toán của cô nàng tinh quái này, nhưng cứ thích trêu đấy.
Dù sao cách chung sống hiện tại của hai người vốn chẳng khác gì tình nhân, ra ngoài cũng luôn nhận là bạn trai bạn gái của nhau, chuyện tỏ tình hay không cũng chẳng quan trọng.
Chi bằng cứ để cô nàng sốt ruột thêm chút nữa, đợi kết thúc đợt huấn luyện quân sự, có thể ra ngoài qua đêm rồi mới chính thức tỏ tình, hốt trọn ổ luôn một thể!
Trước cổng ký túc xá sinh viên qua lại nườm nượp, Tô Dữu dẫu tâm lý có vững đến đâu cũng ngại hôn nhau chốn đông người. Cô nén giận, bước nhanh kéo anh bạn trai ngốc nghếch vào một góc khuất.
Đúng là "lần đầu bỡ ngỡ, lần sau quen tay".
Nhờ có kinh nghiệm chủ động dâng nụ hôn lần trước, tuy tim vẫn đập liên hồi nhưng hành động của Tô Dữu đã không còn lề mề nữa.
Cô đặt túi đồ xuống, hai tay ôm lấy vòng eo săn chắc của hắn, nhắm mắt lại rồi từ từ nhưng kiên định tiến về phía mục tiêu.
Nhưng ngay khoảnh khắc vừa chạm vào, cô liền nhận ra có gì đó sai sai.
"Sao cảm giác không giống chạm vào da mặt, mà lại giống môi..."
Tô Dữu giật mình mở to mắt, còn chưa kịp nhìn rõ tình hình thì một trận càn quét mãnh liệt như bão táp đã ập tới.
"Ư... ưm..." Ngặt nỗi cả người cô đã bị hắn ôm chặt cứng, mà bản thân lại chẳng nỡ mạnh tay đẩy ra.
Cuối cùng, cô đành từ từ nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ nhắn một lần nữa ôm lấy vòng eo nóng hổi của hắn, vụng về phối hợp...
Không biết đã trôi qua bao lâu, nụ hôn ướt át dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc.
Tô Dữu thở dốc, đẩy mạnh Tần Thủ vẫn còn đang thòm thèm ra, xách túi đồ lên, chẳng kịp nói lời tạm biệt đã cắm đầu chạy biến.
"Cẩn thận chút, nhìn đường đi em!"
Tần Thủ cảm thấy cảnh tượng này quen thuộc lạ kỳ, hình như đợt sinh nhật lần trước, cô nàng tinh quái này cũng bỏ chạy trối chết như vậy.
Chung quy lại thì đạo hạnh vẫn còn non lắm.
Vui vẻ với bạn gái xong xuôi thì cũng không thể bỏ quên "anh em tốt" được.
Tần Thủ không phải kẻ trọng sắc khinh bạn, huống hồ đã cất công tới tận đây rồi, kiểu gì cũng phải chào hỏi "chị đại" một tiếng.
Nhưng khi gọi điện qua, Lục Linh Chi lại bảo cô đang đi dạo phố cùng bạn cùng phòng nên không tiện gặp, nghe âm thanh qua điện thoại thì đúng là môi trường xung quanh khá ồn ào thật.
Thế thì đành chịu vậy.
Tần Thủ một mình tản bộ trong khuôn viên trường một lúc, lúc định bụng quay về thì từ đằng xa, hắn bỗng thấy một nữ sinh tóc ngắn, dáng người cao ráo trong bộ đồ thể thao đang đi ngược chiều về phía mình.Dáng đi hình như hơi là lạ?
"Úi chà, đây chẳng phải là bà chị Linh Chi đang đi dạo phố với bạn cùng phòng đấy sao?"
"... Tiểu Thủ tử, sao cậu vẫn chưa về?"
Lục Linh Chi biến sắc, theo phản xạ định quay đầu chuồn thẳng, ngặt nỗi chân cẳng bất tiện làm ảnh hưởng tốc độ, thoắt cái đã bị Tần Thủ đuổi kịp.
Thấy tình hình không ổn, Tần Thủ dẹp luôn trò đùa giỡn, dứt khoát bế xốc "đại tỷ đại" đang giãy giụa đặt lên chiếc ghế đá bên cạnh.
Hắn ngồi xổm xuống, vừa kiểm tra vừa nghiêm giọng hỏi: "Chị Linh Chi, chị bị thương ở đâu? Sao lại ra nông nỗi này?"
Lục Linh Chi vẫn chưa hoàn hồn sau cái ôm bá đạo vừa rồi, gương mặt nhỏ nhắn nóng bừng còn hơn cả lúc huấn luyện quân sự, hiếm khi ngoan ngoãn đáp lời:
"Chỉ là... ban nãy chạy bộ chị không cẩn thận bị trẹo chân thôi, không sao đâu..."