"Anh Thủ không cần giấu giếm đâu, nếu anh với Khương Thanh Ly thành đôi thật, anh em chỉ có nước chúc phúc cho anh thôi."
"Chuẩn luôn, phù sa không chảy ruộng ngoài, dù sao hoa khôi của lớp cũng bị người phòng mình cưa đổ rồi."
"Chuyện vui lớn thế này anh Thủ phải khao một chầu mới được, tốt nhất là bảo hoa khôi Khương rủ cả bạn cùng phòng đi cùng..."
Trong bóng tối của phòng 606, ba cặp mắt sáng rực như sói đói khóa chặt vào chiếc giường gần cửa ra vào, thế nhưng những lời thốt ra lại ấm áp đến bất ngờ.
Chuyện này cũng bình thường thôi.
Cái gọi là tiếng sét ái tình, thực chất đa phần chỉ là thấy đẹp nên mê.
Tính đi tính lại, số lần mấy người họ tiếp xúc với Khương Thanh Ly còn chưa tới ba lần, thậm chí một câu cũng chưa từng nói với nhau, làm gì có cơ sở nào để bàn chuyện tình yêu.
Ngay cả Trần Bác, người bị nhan sắc, khí chất và gu ăn mặc của Khương Thanh Ly làm cho choáng ngợp, dù trong lòng khá hụt hẫng nhưng phần lớn vẫn là muốn chúc phúc.
Ít nhất làm vậy, hắn sẽ có thêm nhiều cơ hội được ngắm... chị dâu.
Tần Thủ chẳng bận tâm mấy ông bạn cùng phòng là thật lòng hay giả ý, bởi vì hắn với đại tiểu thư chỉ đơn thuần là mối quan hệ giữa người thuê và Pokémon tạm thời mà thôi.
Phớt lờ những tin nhắn Lý Tư Vũ kiên trì gửi tới, hắn đặt điện thoại xuống, thản nhiên nói:
"Tôi chẳng có hứng thú gì với Khương Thanh Ly đâu, mấy ông muốn tán thì tự tranh thủ đi."
"Thật á?"
Cả ba không hẹn mà cùng thốt lên kinh ngạc, nhưng cảm xúc của mỗi người lại hoàn toàn khác biệt.
Sở Thăng là không tin và nghi ngờ.
Suy bụng ta ra bụng người, nếu có một cô gái xinh đẹp cỡ đó theo đuổi, rất có thể hắn sẽ hạ thấp tiêu chuẩn mà miễn cưỡng đồng ý quen nhau.
Dù sao Khương Thanh Ly quả thực quá mức xinh đẹp tinh xảo, dáng người có vẻ cũng cực kỳ bốc lửa, rất đáng để hắn phá lệ một lần.
Giang Cảnh Phòng thì vừa nghi ngờ vừa mừng rỡ.
Tần Thủ mà bỏ cuộc thì hắn coi như nắm chắc phần thắng. Với ngoại hình và tiềm lực tài chính của mình, hắn không tin trong lớp có ai đủ trình làm đối thủ của hắn.
Trần Bác lại vừa mừng rỡ vừa hụt hẫng.
Con người quý ở chỗ biết tự lượng sức mình, khả năng Khương Thanh Ly để mắt tới hắn là cực kỳ mong manh. Tần Thủ không tranh giành, thế thì làm sao hắn có cơ hội ngắm chị dâu nữa...
"Tất nhiên là thật. Thực ra tôi có bạn gái rồi, lọ kem chống nắng xách về hồi tối là do bạn gái tặng đấy."
Tần Thủ không thèm giấu giếm, trực tiếp ném ra một quả bom hạng nặng.
Người phụ nữ hư hỏng kia so với Khương Thanh Ly chẳng kém cạnh chút nào, chưa kể thủ đoạn phong phú, chiêu trò đa dạng, thế chẳng phải thú vị hơn vị đại tiểu thư lạnh lùng kia nhiều sao.
"Anh Thủ, anh có bạn gái rồi á?"
Lại thêm ba tiếng thốt lên kinh ngạc cùng lúc. Nhưng sau phút ngỡ ngàng, cả ba lại thấy chuyện này hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Với nhan sắc của Tần Thủ, việc kiếm một cô bạn gái quả thực vô cùng dễ dàng.
Tuy nhiên có một điều chắc chắn, bạn gái hắn tuyệt đối không thể giàu có và xinh đẹp bằng Khương Thanh Ly được.
Có thể vì bạn gái mà không chút xao động trước hoa khôi Khương, xem ra anh Thủ đúng là một người đàn ông chung tình đích thực.
"Nếu anh Thủ đã có bạn gái rồi, vậy mong anh em ủng hộ tôi theo đuổi Khương Thanh Ly, thành công rồi nhất định sẽ hậu tạ!"
Trên con đường theo đuổi tình yêu không có chỗ cho sự nhường nhịn.
Giang Cảnh Phòng mơ hồ nhận ra Trần Bác cũng có ý đồ mờ ám, nên dứt khoát đi trước một bước, tỏ rõ quyết tâm của mình.
Không phải hắn sợ bị Trần Bác phỗng tay trên, cạnh tranh sòng phẳng hắn chẳng ngán bất kỳ ai.
Chẳng qua là hắn không muốn cứ ấp a ấp úng làm sứt mẻ tình cảm anh em cùng phòng mà thôi.
Sở Thăng là người đầu tiên lên tiếng ủng hộ. Đối với hoa khôi Khương hắn không có dã tâm gì lớn, thời gian bỏ ra để theo đuổi cô đủ để hắn yêu đương được hai ba mối tình rồi.
Trần Bác bất ngờ là người thứ hai lên tiếng ủng hộ. Giang Cảnh Phòng mà cưa đổ Khương Thanh Ly, thì cô ấy chẳng phải vẫn là chị dâu của hắn sao.Tần Thủ cũng chẳng bận tâm lắm, nhưng hắn không mấy lạc quan về chuyện này.
Nhớ lại bốn năm đại học kiếp trước, vô số nam sinh lũ lượt tiến lên rồi ngã ngựa, chẳng một ai cưa đổ được đóa hoa khôi lạnh lùng này.
Thậm chí nghe đồn đến tận năm ba mươi tuổi, vị đại tiểu thư này vẫn độc thân, trở thành gái ế mốc meo... à không... phải gọi là phú bà độc thân hoàng kim mới chuẩn.
Giang Cảnh Phòng hoàn toàn mù tịt về tương lai ảm đạm đó, lúc này hắn vẫn đang tự tin tràn trề.
Đặt một mục tiêu nhỏ trước: Tán đổ Khương Thanh Ly trong vòng một tháng!
Trong khi phòng nam 606 đang xôn xao bàn tán thì phòng nữ 510 lại có phần yên ắng.
Ôn Nhạc Dao ôm gấu bông lăn qua lộn lại trên giường mấy bận, cuối cùng mới lấy hết dũng khí nhìn sang chiếc giường đối diện đã tối om.
"Thanh Ly, cậu ngủ chưa?"
"Chưa."
"Thế tớ hỏi cậu chuyện này được không?"
Ôn Nhạc Dao ăn nói dè dặt. Thú thật thì cô vẫn hơi rén cô bạn cùng phòng mới này.
Không chỉ vì khí chất lạnh lùng khó gần của Khương Thanh Ly, mà phần lớn là do chiếc xe sang cùng dàn quản gia, vệ sĩ hoành tráng hồi chiều.
Trời đất ơi, đây đúng chuẩn là thiên kim tiểu thư hàng thật giá thật.
Nếu không nhờ Khương Thanh Ly từng chia cho mọi người hoa quả, đồ ăn vặt, lại còn chịu đi dạo phố cùng cả phòng, thì cô còn lâu mới dám nói chuyện nhiều với vị đại tiểu thư này.
May mà cô bạn cùng phòng này nhìn qua có vẻ lạnh lùng, mang chút bệnh công chúa, nhưng thực chất lại khá dễ nói chuyện. Rất nhanh sau đó đã có tiếng đáp lại:
"Cậu nói đi."
"Thế tớ hỏi nhé, nếu có gì mạo phạm thì cậu đừng để bụng nha..."
Ôn Nhạc Dao rào trước đón sau một hồi, cắn môi rốt cuộc cũng mở lời: "Thanh Ly, cậu với Tần Thủ có quan hệ gì thế, cậu có thích cậu ấy không?"
Khương Thanh Ly còn chưa kịp trả lời, hai góc khác trong phòng đã vang lên tiếng sột soạt xôn xao.
Dáng vẻ ấp úng lúc nãy của Ôn Nhạc Dao đã sớm khơi dậy sự tò mò của hai cô bạn cùng phòng là Dương Linh Linh và Trương Hiểu Yến.
Cuối cùng quả nhiên không phụ sự kỳ vọng, cả hai hít được một quả drama siêu to khổng lồ: Ôn Nhạc Dao thế mà dám giành trai với đại tiểu thư!
Đỉnh thật đấy.
Đáng tiếc là cảnh tượng xé xác nhau trong tưởng tượng đã không xảy ra, Khương Thanh Ly thản nhiên đáp: "Bạn học."
"Vậy cậu có thích cậu ấy không?" Ôn Nhạc Dao lập tức phấn chấn hẳn lên. Nhớ tới việc mạch não của vị đại tiểu thư này có vẻ khác người thường, cô liền vội vàng bổ sung: "Là kiểu thích nam nữ ấy, cậu có muốn hẹn hò với cậu ấy không?"
"Không."
Khương Thanh Ly kiệm lời như vàng, nhưng Ôn Nhạc Dao lại mừng rỡ ra mặt.
Đại tiểu thư chắc không đến mức nói dối đâu nhỉ, nói vậy là cơ hội của cô còn nhiều lắm!
Ở phía bên kia, Dương Linh Linh mặc niệm cho Tần Thủ vài giây rồi không nhịn được mà đích thân nhảy vào hóng hớt: "Nhạc Dao này, cái cậu Lục Chí Minh trong lớp hình như có cảm tình với cậu lắm đấy, cậu chắc chắn không suy nghĩ lại sao?"
"Tớ không có hứng thú với cậu ta."
Ôn Nhạc Dao từ chối vô cùng dứt khoát.
Là một đứa mê trai đẹp, mặc dù gia cảnh của Lục Chí Minh có vẻ rất khá giả, nhưng ngoại hình lại quá đỗi bình thường, không phải gu của cô.
Hơn nữa cô cũng rất biết tự lượng sức mình.
Cô chỉ được cái mặt mũi hơi xinh xắn một chút, chẳng giống Khương Thanh Ly vừa đẹp mà vòng một lại còn cực khủng, e rằng khó mà trói chân đám thiếu gia nhà giàu kia được lâu dài.
Cho nên Tần Thủ vẫn hợp với cô nhất, vừa đẹp trai, lại xuất thân từ tỉnh lẻ, hiểu biết có hạn.
Dẫn ra ngoài vừa hãnh diện nở mày nở mặt, mà muốn nắm thóp cũng dễ dàng, chẳng có mấy áp lực.
Nghĩ thôi đã thấy sướng rơn rồi!
Với lại, đâu có ai quy định yêu đương thì nhất định phải cưới xin.
Cứ yêu một trận oanh liệt với trai đẹp thời đại học cái đã, sau này ra trường rồi kiếm một anh trai ngoan hiền, gia cảnh tốt để gả vào là xong.Thế mới không uổng công đến thế gian này dạo một vòng chứ!