Mặt trời lên cao, mưa xuân vẫn chưa dứt.
Trong phòng ăn của căn biệt thự, bầu không khí có phần im lặng và gượng gạo. Bạch Vi Vi cúi đầu húp cháo, vành tai vẫn ửng hồng.
Tần Thủ ngoài mặt vẫn bình thản, ngồi vững như núi, nhưng khi nhớ lại cảnh tượng hồi sáng thì da mặt dày như hắn cũng không khỏi ngượng toát mồ hôi.
Ban đầu hắn chỉ định phạt nhẹ cô một chút, ngặt nỗi có một số chuyện hễ đã mở đầu thì rất khó dừng lại.
Vào thời khắc then chốt, nếu không phải Bạch Vi Vi hoảng sợ, vội vàng nói sẵn sàng giải quyết bằng cách khác thì hôm nay hắn đã thực sự phạm sai lầm lớn rồi.