Đêm nay, căn phòng trọ lạnh lẽo đến lạ.
Đèn phòng khách vẫn sáng nhưng chẳng có ai, chú mèo Cà Phê uể oải nằm bẹp trên sô pha, đôi mắt vốn sáng như ngọc bích giờ ảm đạm lờ đờ.
Mãi đến khi thấy bóng dáng cậu chủ bước vào, cả con mèo mới bừng tỉnh, nhảy phốc xuống sô pha rồi quấn lấy chân hắn kêu meo meo liên hồi.
Tần Thủ bế Cà Phê lên vuốt ve một lát. Hắn ngó quanh không thấy cô bạn gái hiện tại đâu, chỉ thấy bát thức ăn của mèo đã sạch bách.
Thảo nào tối nay tiếng kêu của Cà Phê lại tủi thân thảm thiết đến thế.