Mười mấy phút sau, Tần Thủ đỗ xe cách quán A Mị Tiểu Xào không xa.
Đây chính là quán ăn của mẹ Tô, A Mị có lẽ là tên của bà, đúng là người sao tên vậy.
Lúc này đã hơn chín giờ tối, quán đang rục rịch dọn dẹp đóng cửa. Hai vị khách cuối cùng ăn xong vẫn chưa về mà nằng nặc đòi ở lại phụ giúp một tay.
Hành động thật khiến người ta ấm lòng.
Tô Dữu rõ ràng đã quá quen với cảnh này. Cô liếc nhìn mẹ mình đi ra cửa cảm ơn hai gã ngốc tốt bụng kia, rồi thản nhiên thu ánh mắt lại, nụ cười ngọt ngào lại nở trên môi.