Mặt trời đã lên cao.
Ánh nắng chói chang len qua khe rèm chiếu vào phòng khách sạn, đánh thức Lý Tư Vũ vẫn đang say giấc nồng trong vòng tay rắn rỏi.
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt cô đầu tiên chính là gã cầm thú đang nằm ngay sát sạt.
"Đồ vô liêm sỉ! Cầm thú! Tên khốn kiếp!"
Nhớ lại chuyện thảm thương đêm qua, Lý Tư Vũ nghiến chặt răng, khuôn mặt xinh đẹp thoắt cái đã đỏ bừng. Vừa xấu hổ vừa tức giận, cô định bụng phải ra tay trả đũa thật mạnh.