Cùng lúc đó, tại Kinh Nam thị, trên tầng cao nhất của tòa nhà trụ sở chính LY Khoa Kỹ.
Dữu Minh Hiên cầm tờ phiếu thanh toán giao dịch tài chính vừa in, tiện tay ném xuống trước mặt Lâm Uyên: "Xong rồi đấy. Đợi đến khi thị trường chứng khoán Tokyo đóng cửa vào thứ Sáu tuần này, mấy trăm triệu đô la tiền ký quỹ giao ngay trong tài khoản hải ngoại của chúng ta, cộng thêm 15% cổ phần công ty game dùng làm phí quyền chọn, chắc chắn sẽ thua sạch bách không còn một xu. Thông báo thanh lý tài sản của đám người Phố Wall chắc sáng mai sẽ gửi thẳng vào hòm thư của bộ phận pháp lý thôi."
Lâm Uyên cầm tờ phiếu lên liếc qua, những con số báo lỗ đỏ chót trên đó trông thật nhức mắt. Hắn ném tờ giấy lại mặt bàn, ngả người ra lưng ghế, lắc đầu: "Nhưng mà, chỉ thua chừng này thì chưa đủ thấy tôi điên rồ. Trong mắt những tay trùm sỏ cộm cán đó, cùng lắm đây chỉ là một cú vấp ngã đau đớn trong đầu tư, còn lâu mới giống bộ dạng cùng đường mạt lộ của một con bạc khát nước."
Dữu Minh Hiên nghe vậy bèn bật cười, ánh mắt dưới ánh đèn mờ ảo trở nên vô cùng sắc bén: "Tất nhiên. Cậu tưởng Phố Wall thực sự thèm khát chút phí quyền chọn đó của cậu chắc? Bọn họ nắm rõ gốc gác của cậu, cũng biết thừa dòng tiền của LY Khoa Kỹ hiện tại đang khỏe mạnh đến mức nào. Chúng ta bắt buộc phải lật hết bài tẩy trong tay, đánh đến mức sơn cùng thủy tận thì bọn chúng mới thực sự cắn câu. Thật ra đám người Phố Wall kia muốn những thứ rất đơn giản, thứ chúng nhắm tới từ trước đến nay chưa bao giờ là mấy dòng code game, mà là chính con người cậu."
Lâm Uyên im lặng gật đầu. Chút logic kinh doanh này hắn hiểu quá rõ.