Lâm Uyên quay đầu lại, ánh mắt sâu thẳm xuyên qua lớp kính sát đất, nhìn ra cảnh phố phường ngày đầu xuân bên ngoài, thản nhiên lên tiếng: "Vệ tổng, anh không cần khuyên nữa đâu, tôi đã quyết rồi."
Nhìn dáng vẻ hận không thể lao vào đè tay mình xuống để hủy lệnh ngay tại chỗ của Vệ Triết, Lâm Uyên đi tới ghế sofa ngồi xuống, quyết định tung ra cái cớ đã chuẩn bị từ trước.
"Anh tưởng tôi bốc đồng đi đánh bạc à? Thật ra không phải đâu." Lâm Uyên thong thả rót một tách trà, "Dạo trước lúc chúng ta xây dựng trung tâm dữ liệu ở ngoại ô, để kiểm tra khả năng xử lý đồng thời của cụm máy chủ blade mới mua, tôi có bảo nhóm của tiến sĩ Dương nhân lúc rảnh rỗi tiện tay lập một mô hình đánh giá rủi ro hạ tầng năng lượng toàn cầu, rồi chạy dữ liệu khắp nơi để test thử."
"Kết quả, tình cờ lại quét trúng Công ty Điện lực Tokyo của Nhật Bản." Lâm Uyên khựng lại một chút, giọng điệu trở nên nghiêm túc, "Dựa trên phân tích dữ liệu chuyên sâu và mô phỏng của chúng ta, các chỉ số an toàn của công ty này thủng lỗ chỗ, cực kỳ nguy hiểm. Nếu không tin, anh có thể lên mạng tìm đọc tin tức nước ngoài. Ngay đầu tháng này, nội bộ Điện lực Tokyo vừa nổ ra bê bối làm giả dữ liệu kiểm tra an toàn nhà máy điện hạt nhân. Lò phản ứng có vết nứt mà họ dám sửa thành đạt chuẩn đấy."
Lâm Uyên nhìn thẳng vào mắt Vệ Triết: "Cái xứ Nhật Bản đó vốn nằm ngay trên Vành đai lửa Thái Bình Dương, cứ dăm bữa nửa tháng là lại động đất rung chuyển. Thế mà họ lại ôm khư khư một nhà máy điện hạt nhân cũ kỹ, đầy rẫy hiểm họa ngầm và làm giả dữ liệu. Tôi đã cho bộ phận kỹ thuật tính toán rồi, trong vòng nửa năm tới, chỉ cần vùng biển quanh Nhật Bản xảy ra một trận động đất đủ mạnh, hệ thống phòng hộ của Điện lực Tokyo tuyệt đối không chống đỡ nổi. Đến lúc đó, chắc chắn sẽ gây ra một thảm họa hạt nhân nghiêm trọng chấn động toàn cầu!"