Nếu như trước đó Lâm Uyên nói về ước mơ, nói về tự do, y còn có thể cắn răng từ chối. Nhưng khi cụm từ "bệnh của mẹ" đi kèm với "bệnh viện tốt nhất", phòng tuyến tâm lý của y đã sụp đổ trong chớp mắt. Y quá cần khoản tiền cứu mạng này.
Trầm ngâm hồi lâu, vành mắt Triệu Lôi hơi ửng đỏ, giọng nói có chút run run: "Lâm tổng... Những gì anh nói... đều là thật sao?"
"Tôi chẳng có lý do hay cần thiết phải mò đến tận đây chỉ để lừa cậu." Lâm Uyên gật đầu, sau đó bồi thêm một câu: "Không chỉ vậy, đợi cậu lo liệu xong bệnh tình cho mẹ, tôi còn có thể tặng cậu thêm một bài hát. Tôi nghĩ ý cảnh của bài đó chắc chắn sẽ rất hợp với cậu. Tất nhiên, cậu là một người làm nhạc có chủ kiến, đến lúc đó nếu nghe xong cảm thấy không thích thì có thể không hát, hoàn toàn tùy vào ý nguyện của cậu."
Triệu Lôi lần này thực sự ngơ ngác hoàn toàn, y trợn tròn mắt nhìn Lâm Uyên: "Lâm tổng... Chẳng lẽ bản thân anh cũng biết sáng tác sao? Anh xuất thân từ gia đình có truyền thống âm nhạc nào à?"
Khóe miệng Lâm Uyên nhếch lên nụ cười "Long Vương" đặc trưng: "Biết một chút thôi, không dám nhận là hiểu rõ."