Hai ngày sau, Vương tiến sĩ cùng đội ngũ nòng cốt của ông chính thức bay đến Hoa Quốc.
Đặt chân trở lại mảnh đất Kim Lăng, Vương tiến sĩ đứng ngoài nhà ga sân bay, hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh giá của mùa đông, trong lòng không khỏi bùi ngùi cảm khái.
Đã nhiều năm rồi ông chưa về nước. Năm xưa, ông từng ôm bao hoài bão lớn lao nhưng lại bị cái môi trường học thuật và kinh doanh chuộng thâm niên, hám lợi trước mắt ở trong nước làm cho tổn thương sâu sắc, lúc bấy giờ mới kiên quyết bỏ sang Mỹ.
Thực ra, phần lớn những nhân tài nghiên cứu hàng đầu này đều mang trong mình tinh thần yêu nước rất thuần túy. Chỉ cần môi trường nghiên cứu trong nước bình thường một chút, bớt đi mấy trò đấu đá nội bộ vớ vẩn, rất nhiều người vẫn sẵn sàng trở về gây dựng sự nghiệp.
Xét cho cùng, khi đã đạt đến cái tầm như họ, một khi nhu cầu vật chất cơ bản được đáp ứng, con người ta vẫn luôn hướng tới những thành tựu về mặt tinh thần. Có ai lại không muốn nhìn thấy công nghệ do chính tay mình tạo ra đơm hoa kết trái trên mảnh đất quê hương cơ chứ?