Cuối tháng mười hai, tại sảnh Chung Sơn của Khách sạn Kim Lăng, tiết trời hơi se lạnh nên hệ thống sưởi được bật hết công suất, đâm ra lại có chút nóng bức.
Theo sự hướng dẫn của nhân viên, Lâm Uyên tìm được chỗ ngồi của mình ở hàng thứ ba. Trên bàn trải khăn trắng tinh, trước mặt đặt một tách trà gốm sứ thanh hoa và tấm biển tên bằng đồng nguyên chất khắc dòng chữ "LY Khoa Kỹ - Lâm Uyên".
"Chào các đồng chí, chúc mọi người buổi sáng tốt lành." Vị lãnh đạo cao nhất kéo chiếc micro lại gần, giọng nói trầm ổn, mạnh mẽ: "Cuối năm rồi, mời các vị đến đây chủ yếu là để tổng kết lại công việc trong năm qua. Năm 2010, thành phố chúng ta đã trụ vững trước những áp lực phức tạp của kinh tế vĩ mô, giá trị gia tăng công nghiệp và đầu tư tài sản cố định đều giữ được mức cơ bản, thành quả này có được không hề dễ dàng. Nhưng hôm nay, chúng ta ngồi đây chủ yếu là để 'vạch lá tìm sâu'."
Ánh mắt của vị lãnh đạo quét qua toàn hội trường: "Trong quá trình kinh doanh, các doanh nghiệp có gặp phải nút thắt nào không? Gọi vốn có khó không? Có thiếu hụt nhân công không? Chỉ tiêu đất đai đã đủ chưa? Mọi người cứ thẳng thắn chia sẻ, Thành ủy và Ủy ban nhân dân thành phố hôm nay đến đây là để giải quyết vấn đề ngay tại chỗ. Bắt đầu từ hàng đầu tiên nhé."
Lời vừa dứt, Trương Cận Đông liền bật micro đầu tiên. Là "anh cả" không thể tranh cãi trong giới kinh doanh Kim Lăng hiện nay, ông không cần phải khách sáo.