[Dịch] Khởi Đầu Triệu Hoán Bạch Khởi? Ta Trực Tiếp Chém Tới Hoàng Thành!
#82 Chương 82: Phản ứng của hai triều!
"Ừm." Tần Khiếu Thiên hờ hững ừ một tiếng, ánh mắt lướt qua đám thần tử dưới điện dường như đa phần đều tán đồng ý kiến này, nét mặt không lộ buồn vui.
"Lăng Phong Vũ!" Hắn bỗng cất tiếng gọi.
"Có thần!" Lăng Phong Vũ lập tức bước ra khỏi hàng, khom người nghe lệnh.
"Ngươi hãy đến Đại Hạ một chuyến nữa." Giọng điệu Tần Khiếu Thiên mang theo nét uy nghiêm không thể chối từ: "Hỏi rõ ý định của bọn họ, xem có hứng thú... cùng Thiên Lam ta, chung tay thảo phạt Vân Đỉnh hay không!"
"Thần tuân chỉ!" Lăng Phong Vũ trầm giọng nhận lệnh, trong mắt lóe lên một tia sắc bén.
"Ngoài ra." Ánh mắt Tần Khiếu Thiên dường như lướt qua bách quan một cách vô tình, cuối cùng dừng lại ở một hướng bên ngoài điện: "Truyền chỉ, gọi Thập thất đến gặp trẫm."
"Bãi triều!"
"Cung tiễn bệ hạ!!" Bách quan đồng thanh hô lớn, âm thanh vang vọng khắp đại điện.
Quốc đô Thiên Lam hoàng triều, cấm uyển phía tây thành.
Nơi đây không phải là phủ đệ chạm trổ rồng phượng, mà là một chốn sơn thủy hữu tình, mượn địa mạch linh khí để tạo thành thánh địa tu luyện.
Lúc này, trên diễn võ trường nằm ở khu vực trung tâm cấm địa, những luồng cương phong sắc bén đang gào thét cuộn trào.
Một bóng người di chuyển thoăn thoắt như rồng bay, mỗi chiêu quyền cước xuất ra đều ẩn chứa tiếng sấm rền gió giật.
Người này chính là Thập thất hoàng tử của Thiên Lam, Tần Vũ.
Hắn để trần nửa thân trên, những đường nét cơ bắp săn chắc hiện rõ mồn một, mồ hôi lăn dài dọc theo sống lưng. Mỗi một quyền tung ra đều khiến cột bia dày cộp phía trước phát ra tiếng ong ong trầm đục, những phù văn phòng ngự khắc trên đó sáng tối chập chờn.
"Oành!"
Lại thêm một quyền, thế như sấm sét.
Cột bia rung chuyển dữ dội, một dấu quyền in hằn thật sâu vào bên trong.
Tần Vũ thu thế đứng thẳng, lồng ngực khẽ phập phồng, luồng khí thở ra từ miệng mũi tựa như hai dải lụa trắng nóng rực, hồi lâu vẫn không tan.
Đúng lúc này, một tên nội thị dưới sự dẫn đường của quản gia, cẩn thận từng li từng tí bước vào khu vực linh khí đang bạo động này.
Gã khom lưng cúi đầu, giọng nói vang lên giữa tiếng cương phong gào thét tuy có vẻ yếu ớt, nhưng lại vô cùng rõ ràng.
"Tần Vũ điện hạ, bệ hạ truyền khẩu dụ, mời ngài lập tức vào cung một chuyến."
Tần Vũ chậm rãi thở ra một ngụm trọc khí, huyết khí bốc lên quanh thân cùng luồng cương phong sắc bén dần dần lắng xuống.
Hắn cầm lấy bộ võ phục màu xanh sẫm vắt hờ trên chiếc khóa đá bên cạnh rồi khoác lên người.
"Ta biết rồi."
Nội thị hành lễ, sau đó lui xuống.
Tần Vũ quay người nhìn về hướng hoàng cung, ánh mắt khẽ động.
"Lâm Chu huynh đệ và Lâm Tịch muội muội vẫn chưa tìm được sao?"
"Bẩm điện hạ, đúng vậy!" Quản gia lập tức đáp lời.
"Lão nô hoài nghi, liệu có phải bọn họ đã rời khỏi Nam Ly Châu rồi hay không."
"Nếu không, với việc Huyền Minh tông và Thực Nguyệt bảo bị diệt môn trước đó, cộng thêm đại sự xảy ra lúc này, đáng lẽ bọn họ phải xuất hiện mới đúng."
"Ừm." Tần Vũ khẽ trầm ngâm: "Ngươi chắc chắn phụ hoàng chưa tìm thấy bọn họ trước chứ?"
Quản gia lập tức trả lời: "Lão nô chắc chắn."
Tần Vũ gật đầu, hàng chân mày khẽ giãn ra.
"Chưa tìm được là tốt rồi."
"Sau này chỉ cần để mắt tới là được, không cần cất công đi tìm nữa."
"Rõ!"
......
Vân Đỉnh hoàng triều.
Hoàn toàn trái ngược với sự mưu tính cẩn trọng của Thiên Lam, trên triều đường Vân Đỉnh lúc này đang bị bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt cùng cơn thịnh nộ không thể kìm nén.
Hoàng đô, bên trong đại điện.
"Lũ phế vật! Một triệu đại quân! Chủ soái chiến tử! Phó soái tử trận! Kẻ sống sót trở về chưa tới ba phần mười!" Tiếng gầm thét của hoàng đế Sở Vân Thiên tựa như sấm sét chín tầng trời, cuốn theo uy áp cuồn cuộn, chấn động đến mức linh quang trong điện chao đảo, xà cột ong ong kêu vang: "Nỗi nhục nhã! Đây là mối kỳ sỉ đại nhục chưa từng có kể từ khi Vân Đỉnh ta lập triều đến nay!"Bên dưới đại điện, văn võ bách quan im phăng phắc, cúi gằm mặt xuống, không một ai dám chọc giận vị đế vương đang trong cơn lôi đình thịnh nộ lúc này.
Giữa điện, hai người Sở Sơn Hà và Sở Cuồng Sinh thương tích đầy mình, khí tức suy yếu, sắc mặt càng trắng bệch như tờ giấy.
Sở Sơn Hà cố nén thương thế và nỗi nhục nhã, nghiến răng nói: "Bệ hạ bớt giận! Không phải chúng thần không dốc hết toàn lực, mà là thực lực của Đại Hạ kia... quả thực vượt xa dự liệu của chúng thần!"
"Đặc biệt là tên bạch bào kiếm khách kia, kiếm ý sắc bén, ra tay sát phạt quả quyết, tuyệt đối đã vượt xa phạm trù Động Huyền cảnh thông thường!"
"Còn có quân vực sát khí ngưng tụ từ đạo quân kia, dày đặc và khốc liệt đến mức chưa từng nghe thấy! Sở Cuồng Sinh lại bị người của Thiên Lam kiềm chân, khó lòng phân tâm giúp đỡ, dẫn đến tướng sĩ trong quân... rơi vào cảnh thế cô sức yếu!"
Ánh mắt Sở Vân Thiên như lưỡi đao quét qua hai người, lồng ngực dưới lớp long bào phập phồng kịch liệt. Hắn mấp máy môi vài lần, nhưng cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài nặng nề.
"Trẫm biết... hai vị túc lão đã dốc hết sức rồi."
Giọng hắn chùng xuống, nhưng nỗi bi thống và ngọn lửa giận bị đè nén trong đó lại càng thêm bức người.
"Đại Hạ..." Hắn gần như rít hai chữ này qua kẽ răng. Ánh mắt một lần nữa quét qua bá quan văn võ đang nơm nớp lo sợ. Trong đáy mắt hắn thoáng qua nét xót xa trước cái chết của đám người Lệ Hàn Sơn, nhưng ngay sau đó đã bị một luồng sát ý sâu đậm hơn thay thế.
"Trước thì tàn sát toàn tộc ái phi của trẫm, nay lại chém đi ái tướng tâm phúc của trẫm!"
"Mối thù hận này, có trút cạn nước tứ hải cũng khó lòng rửa sạch! Tuyệt đối không thể cứ thế mà bỏ qua!"
"Bệ hạ." Đúng lúc này, một lão giả mặc hắc bào vẫn luôn giữ im lặng từ đầu đến giờ chậm rãi bước ra khỏi hàng. Lão chính là Thừa tướng của Vân Đỉnh hoàng triều. Giọng nói âm nhu nhưng lại truyền vào tai từng người vô cùng rõ ràng.
"Dựa vào những tin tức mà hai vị túc lão mang về, có thể suy đoán rằng trước đó, Thiên Lam hoàng triều chắc chắn cũng không nắm rõ thực lực chân chính của Đại Hạ."
"Thế nhưng, qua trận chiến này, bọn chúng tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ cơ hội trời ban, chắc chắn sẽ tăng cường liên hệ với Đại Hạ, thậm chí thúc đẩy hợp tác sâu hơn, nhằm tạo thành thế gọng kìm kẹp chặt Vân Đỉnh ta."
Lão ngừng lại một chút, ánh mắt lóe lên tia sáng u ám, tựa như con độc xà trong đêm tối.
"Sự trỗi dậy của Đại Hạ quá mức quỷ dị."
"Hoang Châu cằn cỗi, linh khí mỏng manh, từ xưa đến nay vốn là một vùng hẻo lánh, cớ sao lại có thể sản sinh ra một đạo quân hùng mạnh cùng những cường giả đỉnh phong như thế?"
"Truyền thừa đứng sau chúng, căn nguyên sức mạnh của chúng, ắt hẳn ẩn chứa một bí mật động trời."
"Nếu có thể khám phá ra bí mật này, sau đó đoạt lấy... biết đâu có thể giúp Vân Đỉnh ta niết bàn trùng sinh, trong cái rủi lại có cái may!"
"Cho nên, chuyện báo thù cần phải tính toán kỹ lưỡng rồi mới hành động, cốt sao tung ra một đòn tất sát, nhổ cỏ tận gốc!"
"Mà việc cấp bách trước mắt là phải lập tức ổn định thế cục trong nước, an lòng quân dân, đồng thời đề phòng nghiêm ngặt Thiên Lam và Đại Hạ thừa dịp chúng ta vừa bại trận mà liên thủ tấn công."
Sở Vân Thiên hít sâu một hơi, cố gắng đè nén luồng sát ý sôi trào gần như muốn phá thể thoát ra xuống tận đáy lòng.
Hắn biết rõ những lời Thừa tướng vừa nói chính là kế sách trị quốc của bậc lão thần.
Trải qua thất bại lần này, Vân Đỉnh tuy chưa lung lay căn cơ, nhưng quả thực đã bị tổn thương gân cốt, hao mòn nhuệ khí, lúc này tuyệt đối không phải là thời cơ thích hợp để hành sự bốc đồng.
"Truyền chỉ." Giọng nói của Sở Vân Thiên đã khôi phục lại sự lạnh lùng và uy nghiêm của một bậc đế vương, nhưng so với trước kia lại mang theo vài phần hàn ý thấu xương: "Cử quốc để tang các tướng sĩ tử trận, dùng quốc lễ hậu táng, tiền tuất cho gia quyến tăng gấp đôi, tuyệt đối không được để xảy ra sai sót."
Ánh mắt hắn bỗng nhiên trở nên sắc bén tựa như lợi kiếm rút khỏi vỏ, hướng thẳng ra khoảng không bên ngoài đại điện, phảng phất như muốn xuyên thấu không gian vô tận, nhìn về phía Hoang Châu đầy bí ẩn kia."Huy động mọi lực lượng, khởi động toàn bộ ám tuyến, tra xét rõ ràng cho trẫm!"
"Trẫm muốn biết mọi thứ về Đại Hạ này! Hoàng đế của chúng là ai, cương vực rộng lớn nhường nào, sức mạnh của chúng... rốt cuộc bắt nguồn từ đâu!"
![[Dịch] Khởi Đầu Triệu Hoán Bạch Khởi? Ta Trực Tiếp Chém Tới Hoàng Thành!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing%2Fcover%2F6a1e571dc87b7c5c3f3fcd1f.jpg%3Ftime%3D1780373277948&w=3840&q=75)