[Dịch] Khởi Đầu Triệu Hoán Bạch Khởi? Ta Trực Tiếp Chém Tới Hoàng Thành!
#80 Chương 80: Sát phạt! Sát phạt!
Giọng nói vừa cất lên đã khiến sắc mặt Lệ Hàn Sơn ở phía dưới biến đổi liên tục.
Nhưng cảnh tượng vừa rồi, hắn đều đã thu hết vào mắt.
Thân là chủ soái một quân, hắn càng hiểu rõ cách đánh giá tình hình trên chiến trường.
Tên kiếm khách áo trắng kia vậy mà có thể phân đình kháng lễ với túc lão Hóa Vực cảnh. Điều này khiến hắn không thể không nuốt xuống sự không cam lòng, nghiến răng rặn ra quân lệnh: "Lui!"
Khoảnh khắc hiệu lệnh truyền ra, cả chiến trường bỗng rơi vào trạng thái ngưng trệ quỷ dị.
Thiết kỵ Vân Đỉnh vốn đang như thủy triều đen cuồn cuộn lao về phía quân trận Thiên Lam, thế xung phong bỗng nhiên đứt đoạn.
Chiến mã chồm lên hí dài, móng sắt vạch ra những quỹ đạo hỗn loạn giữa không trung.
Những tướng sĩ đang lao vào chém giết quân Đại Hạ lại càng giống như mãnh thú bị bóp nghẹt cổ họng, công thế sắc bén trong nháy mắt tan rã.
Quả không hổ là cường quân xưng bá Nam Ly Châu!
Tiền phong chuyển thành hậu quân mượt mà như nước chảy mây trôi, hai bên sườn thu hẹp lại như vách sắt tường đồng. Dù là đang rút lui, trận hình vẫn nghiêm chỉnh đến mức khiến người ta kinh hãi.
Nhưng hôm nay, đối thủ mà họ gặp phải lại là kẻ định sẵn sẽ phá vỡ mọi quy tắc!
Ngay khoảnh khắc đại quân Vân Đỉnh bắt đầu rút lui, thân ảnh Cái Nhiếp hóa thành một đạo lưu hồng.
Mộc kiếm khẽ run, kiếm ý lẫm liệt cuộn trào như thủy triều, cả bầu trời phảng phất đều hóa thành kiếm vực trong tay hắn.
"Ở lại."
Hai chữ bình thản vang lên, lại khiến tất cả cường giả Vân Đỉnh có cảm giác như rơi vào hầm băng.
Sở Sơn Hà lạnh lùng quát lớn vang vọng đất trời, lật tay tung ra một chưởng, đánh tan kiếm quang trong nháy mắt.
Chỉ là, khi chưởng phong kia định tiếp tục vỗ về phía Cái Nhiếp...
Oanh——!
Một đạo lưu quang từ bên sườn lao tới, đánh tan chưởng phong.
Cường giả Thiên Lam như lang như hổ nhào tới chém giết!
Ngọc xích của Tần Mặc Ngôn hóa thành dải cầu vồng xanh dài ngàn trượng, chiến đao của Tần Bá Ngôn lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Hai vị túc lão Thiên Lam chia ra một trái một phải, gắt gao bám chặt lấy Sở Sơn Hà và Sở Cuồng Sinh.
Cùng lúc đó, chiến trường phía dưới lại xảy ra biến cố lớn!
"Phong! Phong! Đại phong!"
Mười vạn duệ sĩ đồng thanh rống giận, thanh âm cuồn cuộn xông thẳng lên chín tầng mây.
Phía trên không trung quân trận.
Hư ảnh cự kiếm thanh đồng rực rỡ xuất thế, mang theo uy thế cuồng bạo xé rách thương khung, ầm ầm chém xuống đại quân Vân Đỉnh.
"Vương Cực quân đoàn?!" Sắc mặt Lệ Hàn Sơn khẽ biến: "Đây là quân vực gì?!"
"Toàn quân kết trận! Ngự!"
"Thủ!" Tướng sĩ Vân Đỉnh đồng thanh gầm thét, sóng âm ngưng tụ thành một bức tường chiến ý vững chắc không thể phá vỡ.
Ong ong——!
Phía trên quân trận Vân Đỉnh, một hư ảnh cự thuẫn vắt ngang đất trời cấp tốc ngưng tụ, tỏa ra khí tức dày nặng vững như thành đồng.
Đây chính là lớp phòng ngự tuyệt đối từng uy chấn Nam Ly Châu của Vân Đỉnh hoàng triều, từng vô số lần bảo vệ đại quân trong những tình cảnh tuyệt vọng.
Thế nhưng!
Cự kiếm thanh đồng và hư ảnh cự thuẫn đã ầm ầm va chạm!
Thời gian phảng phất như ngưng đọng vào khắc này.
Khoảnh khắc tiếp theo, hư ảnh cự thuẫn phát ra tiếng nứt vỡ chói tai, phù văn trên mặt khiên trở nên ảm đạm rồi vỡ vụn với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường.
Đạo quân vực phòng ngự ngưng tụ toàn bộ sức mạnh của trăm vạn tướng sĩ Vân Đỉnh kia, trước mặt cự kiếm thanh đồng lại yếu ớt chẳng khác nào tờ giấy mỏng!
"Rắc——"
Tiếng vỡ vụn giòn giã vang vọng tận tầng mây, hư ảnh cự thuẫn triệt để sụp đổ, hóa thành lưu quang bay lả tả ngập trời.
Cự kiếm thanh đồng thế đi không giảm, mang theo uy năng trảm diệt hết thảy, ngang tàng chém thẳng vào quân trận Vân Đỉnh!
"Không——!"
Kiếm phong đi qua, tướng sĩ Vân Đỉnh ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng không kịp phát ra, đã hóa thành tro bụi.
Mặt đất bị chém ra một khe nứt sâu không thấy đáy, tướng sĩ Vân Đỉnh ở hai bên khe nứt ngã rạp xuống như sóng lúa.Giữa quân trận lộ ra một khoảng trống kinh tâm động phách, trận hình vốn nghiêm chỉnh đã bị đánh tan hoàn toàn.
Đáng sợ hơn là, thanh đồng cự kiếm sau khi chém toạc quân trận vẫn chưa hề tiêu tán, ngược lại hóa thành cơn mưa kiếm, tựa sao băng trút xuống đội ngũ tướng sĩ Vân Đỉnh đang tan tác.
Mỗi một đạo kiếm quang đều chuẩn xác xuyên thấu mi tâm từng tên binh lính, làm bung nở những đóa hoa máu tung tóe khắp trời.
"Đây... đây căn bản không phải quân vực..." Một gã tướng lĩnh Vân Đỉnh ngã quỵ xuống đất, thất thần nhìn lên bầu trời: "Đây là... sức mạnh nghiền ép của tu sĩ cảnh giới cao!"
Một quân đoàn mà có thể bộc phát ra uy năng cấp Thiên Nguyên, trận này còn đánh thế nào được nữa?!
Sắc mặt Lệ Hàn Sơn cùng các cấp tướng lĩnh Vân Đỉnh lại càng khó coi đến cực điểm.
Bọn hắn căn bản chưa từng nghĩ tới, trăm vạn đại quân của mình lại không ngăn nổi một vận triều Hoang Châu nhỏ bé!
Lục Bắc Thần ở đằng xa cũng kinh ngạc đến mức không nói nên lời, gắt gao nhìn chằm chằm vào hư ảnh thanh đồng cự kiếm vẫn đang hoành hành trên chiến trường.
Đây là thực lực đại quân mà Hoang Châu có thể sở hữu sao?
Chỉ bằng một kích, vậy mà có thể khiến trăm vạn đại quân Vân Đỉnh sụp đổ tan tành!
Ngay sau đó, niềm cuồng hỷ dâng trào trong lòng hắn: "Toàn quân xông lên! Xông lên cho ta!"
Cùng lúc đó, trên chín tầng mây.
Cái Nhiếp sau khi thoát khỏi sự kiềm chế của hóa vực cảnh, đã triệt để phô diễn thực lực vô địch của một vị Kiếm Thánh.
Thân ảnh hắn lướt đi như thoi đưa giữa vòng vây cường giả Vân Đỉnh, mỗi một lần mộc kiếm khẽ điểm, ắt sẽ có một vị cường giả vẫn lạc.
Kiếm quang tựa ánh trăng sáng tỏ rải xuống, nhìn bề ngoài nhẹ nhàng nhu hòa, nhưng bên trong lại ẩn chứa uy năng khủng bố trảm đứt hết thảy.
Một tên tu sĩ động huyền đỉnh phong tế ra chiến đao, vừa mới chém xuống.
Chiến đao đã vỡ vụn như tờ giấy mỏng trước mũi mộc kiếm, cả người gã cũng lập tức bị chém thành hai nửa.
Ba vị cường giả động huyền hậu kỳ thấy thế, lập tức muốn liên thủ kháng cự, nhưng trận thế còn chưa kịp thành hình đã bị một đạo kiếm cương mộc mạc đâm xuyên qua.
Kiếm đạo của Cái Nhiếp đã đạt tới cảnh giới phản phác quy chân, mỗi một kiếm đều chỉ thẳng vào bản nguyên, khiến người ta căn bản không thể nào phòng bị.
Khiến cho các cường giả còn lại của Thiên Lam dường như đều biến thành khán giả, trợn mắt há hốc mồm chiêm ngưỡng màn sát phạt hoa lệ này.
"Mau lui! Toàn bộ rút lui!" Sở Sơn Hà khàn giọng gầm lên, lão bị Tần Mặc Ngôn gắt gao quấn chặt, chỉ có thể bất lực cuồng nộ.
Sở Cuồng Sinh cũng sốt ruột đến mức hai mắt vằn tia máu, tu vi điên cuồng bộc phát, nhưng vẫn không cách nào chọc thủng được vòng phong tỏa của Tần Bá Ngôn.
Khung cảnh chuyển dời xuống chiến trường bên dưới.
Đội quân duệ sĩ đã xuyên thủng quân trận Vân Đỉnh, đánh thẳng vào trung quân!
"Đoạn hậu!" Lệ Hàn Sơn quát lớn một tiếng, tu vi động huyền sơ kỳ toàn diện bộc phát, cùng hai vị phó soái niết bàn đỉnh phong đồng thời xuất thủ!
Cùng lúc đó, mười vị Vạn nhân tướng cảnh giới Thiên Nguyên cũng lao vút ra.
Phải thừa nhận rằng, không hổ là hoàng triều cường đại tiệm cận trung phẩm, thực lực quả nhiên vô cùng hùng hậu!
Chỉ là, vẫn câu nói kia!
Lần này bọn hắn đã đụng phải Đại Hạ!
Năm vị tướng lĩnh của quân duệ sĩ lạnh lùng bước ra, mỗi người lấy một địch hai, nghênh chiến mười tên cường giả Thiên Nguyên kia.
Bạch Khởi và Mông Điềm chỉ bước một bước đã biến mất khỏi cỗ chiến xa.
Bạch Khởi tựa như quỷ mị xuất hiện trước mặt Lệ Hàn Sơn, thanh đồng chiến kiếm mang theo sát khí ngập trời tựa núi thây biển máu.
Mông Điềm thì một mình nghênh chiến hai vị phó soái niết bàn đỉnh phong, chiến kiếm vung lên cuốn theo một cơn mưa máu ngập trời.
"Thủ cấp của ngươi, bản soái nhận lấy."
Đồng tử Lệ Hàn Sơn co rụt lại, trường thương trong tay tựa giao long xuất hải, mũi thương ngưng tụ toàn bộ tu vi động huyền cảnh, đâm thẳng vào tim Bạch Khởi.
Nhát thương này nhanh như chớp giật, thương mang đi qua nơi nào, không gian nơi đó đều khẽ vặn vẹo.
Bạch Khởi không tránh không né, thanh đồng chiến kiếm hất ngược lên theo một góc độ cực kỳ quỷ dị."Keng ——!"
Thương kiếm va chạm, bộc phát ra tiếng nổ lớn điếc tai nhức óc.
Lệ Hàn Sơn chỉ thấy một cỗ cự lực không thể chống đỡ truyền tới dọc theo thân thương, chấn khiến hổ khẩu của hắn rách toạc, máu tươi chảy ròng.
"Không thể nào! Ngươi rõ ràng chỉ là niết bàn đỉnh phong!"
Bạch Khởi mặt không biến sắc, kiếm thế đột ngột thay đổi.
Thanh đồng chiến kiếm hóa thành bóng kiếm ngợp trời, mỗi một kiếm đều nhắm thẳng vào yếu hại của Lệ Hàn Sơn.
Trong kiếm pháp ẩn chứa sát khí ngưng tụ từ núi thây biển máu, khiến tâm thần Lệ Hàn Sơn cũng phải run rẩy.
Lệ Hàn Sơn gầm lên giận dữ, trường thương múa kín không kẽ hở, thương mang trút xuống tựa mưa sa.
Thế nhưng, kiếm của Bạch Khởi luôn chuẩn xác tìm được điểm yếu nhất trong thương pháp.
Thanh đồng chiến kiếm lúc nhẹ tựa lông hồng, khi lại nặng như thái sơn, kiếm chiêu biến hóa khôn lường khiến Lệ Hàn Sơn không sao phòng bị nổi.
Mười chiêu qua đi, cả người Lệ Hàn Sơn đã đẫm máu tươi.
Hắn kinh hoàng phát hiện ra, sự am hiểu về chiến đấu của tên đối thủ có tu vi thấp hơn mình này lại hoàn toàn vượt xa sức tưởng tượng.
![[Dịch] Khởi Đầu Triệu Hoán Bạch Khởi? Ta Trực Tiếp Chém Tới Hoàng Thành!](/_next/image?url=https%3A%2F%2Fs2.ttyapi.site%2Fsing%2Fcover%2F6a1e571dc87b7c5c3f3fcd1f.jpg%3Ftime%3D1780373277948&w=3840&q=75)