Đúng hai giờ chiều, có tiếng gõ cửa.
Người bước vào lần này là Chu Minh Viễn.
Ông đã thay thường phục, trông trẻ hơn vài tuổi so với lúc đứng trên bàn mổ.
Theo sau ông là sĩ quan liên lạc Triệu, trên tay bưng hai tách trà.
"Tiểu Lục, không làm phiền cậu nghỉ ngơi chứ?"