Lục Thần nhìn cô.
Yên lặng chừng ba giây.
Sau đó, hắn vươn tay ra, nắm lấy tay cô.
Không phải kiểu đặt tay hờ hững thụ động như lúc ở rạp chiếu phim, mà là chủ động, các ngón tay đan vào nhau, nắm rất chặt.
Đầu óc Thẩm Tiểu Nịnh khoảnh khắc này hoàn toàn đứng hình.