Mới một khắc trước, liên quân ba tộc còn thanh thế ngập trời, chiến ý sôi trào, lúc này lại như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng, cả chiến trường chìm vào tĩnh lặng như tờ.
Gió núi chợt ngừng thổi, những vạt áo đang tung bay, những ngọn lửa bùa lay động, thảy đều khựng lại giữa không trung.
Ánh mắt của toàn bộ tu sĩ và tộc binh đều găm chặt vào khoảng không giữa hai bên trận doanh.
Tộc trưởng Mặc Lân tộc - Nham Cung - bị đẩy lùi, hai chân kéo lê trên tầng đá tạo thành hai đường rãnh sâu hoắm, lùi lại hơn ba mươi trượng mới miễn cưỡng đứng vững.
Bộ chiến giáp huyền thiết dày nặng rung lên bần bật, giữa các khe hở không ngừng rỉ ra những giọt máu li ti. Thể phách vốn dĩ là niềm kiêu ngạo, kiên cố không gì phá nổi của hắn, lúc này gân cốt tê dại, khí huyết cuộn trào, lồng ngực truyền đến một cơn đau nhức nghẹn ứ.