Tất nhiên, Sương Mạt vốn gánh vác nhiệm vụ bố trí tiền trạm cho Khuynh Quốc chi chiến, chẳng hạn như đốc thúc chế tạo hạm đội, nên cho dù có đánh hạ Sương Mạt, chắc chắn cũng sẽ làm ảnh hưởng đến kế hoạch của Tinh Thần.
Đến lúc đó, việc Tinh Thần xua quân bắc thượng dẹp loạn là điều chắc chắn.
Nhưng thế cũng chẳng sao, đợi Tinh Thần tập kết xong đại quân, hắn chỉ cần nã một phát pháo về phía bọn họ, phô diễn cho tất cả mọi người thấy được sức mạnh của Thích Phong.
Nếu Tinh Thần có thể nhịn được cục tức này, vậy thì trực tiếp đòi đế quốc trao cho quyền tự trị cấp Công quốc, đó sẽ là kết quả hoàn mỹ nhất.
Nhưng Lý Sát đoán chừng Tinh Thần sẽ không nhịn nổi.
Dù sao cũng là đế quốc ngàn năm, nhiều khả năng bọn họ sẽ gom toàn bộ lực lượng trên khắp lãnh thổ để liều mạng đến cùng với Thích Phong.
Muốn thay đổi bố cục quyền lực đâu có dễ dàng như vậy, nếu không đánh cho đế quốc rơi vào cảnh sơn cùng thủy tận, quyết không thể nào khiến bọn họ chịu từ bỏ.
...
Nghe Lý Sát nói chỉ cần một giờ là có thể đánh hạ Sương Mạt, trên gương mặt vốn luôn uy nghiêm trầm ổn của Bôn Lang bá tước chợt thoáng hiện một ý cười.
Lạ đời thật đấy!
Cả đời này Lý Sát thật sự chưa từng thấy lão già kia cười bao giờ, chỉ là không biết nụ cười này có mang hàm ý giễu cợt hay không.
“Bảo bọn họ lui ra ngoài hết đi.” Bôn Lang bá tước đột ngột lên tiếng: “Ta có vài lời muốn nói riêng với ngươi.”
Lý Sát khẽ nhướng mày nhưng cũng không hỏi nhiều. Hắn hất cằm về phía đám cấm vệ sau lưng, hai mươi bóng đen im lặng lui ra khỏi đại điện.Chẳng mấy chốc, trong đại sảnh chỉ còn lại hai cha con. Giữa khung cảnh bừa bãi ngổn ngang, ngọn đèn ma pháp vẫn đang yếu ớt hắt ra tia sáng cuối cùng.
Bôn Lang bá tước không nói gì. Ông nhắm mắt lại, ngay sau đó, luồng khí tức thánh diệu cường đại kia lại một lần nữa cuộn trào.
Lần này phạm vi tỏa ra càng rộng hơn, tựa như cơn thủy triều vô hình lan tràn ra bốn phương tám hướng, quét qua từng ngóc ngách có thể ẩn nấp. Dường như ông đang dò xét xem xung quanh có kẻ thứ ba nào nghe lén hay không.
Một lát sau, Bôn Lang bá tước mở mắt, ánh mắt dừng lại trên gương mặt Lý Sát, hạ giọng thật thấp:
“Nếu ngươi thật sự muốn đánh, vậy ta sẽ ủng hộ, giúp ngươi đánh hạ Sương Mạt.”
Nghe vậy, Lý Sát sững sờ!
...
Chẳng biết có phải do ảnh hưởng từ khí kình thánh diệu của lão già này hay không, mà mấy ngọn đèn ma pháp trong đại điện lại phụt tắt thêm vài ngọn.
Từ hướng cửa sổ, vài tia sáng mỏng manh chiếu nghiêng vào, hắt bóng hai cha con lên nền gạch vỡ nát.
Suốt bữa tiệc tối nay, toàn là Lý Sát làm người khác chấn kinh, bây giờ rốt cuộc cũng đến lượt hắn bị người ta làm cho khiếp vía.
Lão già này có ý gì đây?
Là con trai của Bôn Lang, hắn thừa hiểu mối quan hệ giữa Bôn Lang và Sương Mạt vốn chẳng lấy gì làm thân thiết, bằng không ban đầu hắn đã chẳng nghi ngờ Bôn Lang có ý đồ mưu phản phong quân.
Nhưng dù sao hai bên cũng từng kề vai sát cánh chinh chiến, từng cùng nhau chôn vùi thế lực Quang Minh, ít nhiều gì cũng phải có chút tin tưởng lẫn nhau chứ?
Thế mà bây giờ, lão già này lại đứng ngay giữa đại điện lãnh chủ của Sương Mạt bảo, bảo rằng muốn giúp con trai mình đánh Sương Mạt?
Hắn nghiêng đầu đánh giá Bôn Lang bá tước hồi lâu, cất tiếng hỏi: “Vì sao ngài lại tin ta có thể đánh hạ Sương Mạt?”
Bôn Lang bá tước không đáp lời ngay mà cúi đầu trầm tư một lúc, như thể đang cân nhắc chuyện gì đó.
Cuối cùng, ông ngẩng đầu lên, ánh mắt bình thản dừng lại trên người Lý Sát: “Ngươi đã giết hai tên Lam Nguyệt hắc tùng tinh linh ở Đông Cảnh, cho nên ta có lý do để tin rằng, ngươi vẫn còn cất giấu sức mạnh khác.”
Lý Sát có chút kinh ngạc.
Lão già này vậy mà lại biết được tình hình thực tế tại Hoàng Thạch lĩnh ở Đông Cảnh sao?
Lúc đó, hắn bị hai tên tinh linh sát thủ đánh lén nhưng đã nhanh chóng phản sát. Toàn bộ quá trình diễn ra vô cùng chớp nhoáng, xung quanh ngoài Hoàng Thạch nam tước ra thì chỉ có cấm vệ quân.
Nói cách khác, tại hiện trường không hề có siêu phàm giả nào khác có thể ở cự ly gần cảm nhận được cấp bậc siêu phàm của hai tên hắc tùng tinh linh kia.
Còn trong tình báo hắn gửi cho Thiên Ưng đại công, cũng chỉ nói hai tên tinh linh này là sát thủ siêu phàm cấp cao.
Vậy Bôn Lang bá tước làm sao mà biết được?
Đột nhiên, một tia chớp xẹt qua tâm trí Lý Sát! Hắn sực nhớ lại câu nói khó hiểu của Hoàng Thạch nam tước trong lúc đàm phán khi trước:
── “Chúng ta là người mình!”
...
Lý Sát hít sâu một hơi khí lạnh!
“Ngài là người của Thánh Chiến liên minh!?”
Lời vừa ra khỏi miệng, hắn đã vội vàng lắc đầu phủ nhận suy đoán này: “Không đúng, nếu ngài là người của Thánh Chiến liên minh, vậy tại sao hai tên tinh linh sát thủ kia lại muốn giết ta?”
Nào ngờ, Bôn Lang bá tước lại khẽ thở dài, tựa như rốt cuộc cũng lật lên tấm bài tẩy đã cất giấu từ quá lâu:
“Ngươi đoán không sai, nhưng hai tên tinh linh đó chỉ chịu trách nhiệm thúc sinh chiến tranh cổ thụ, cho nên không hề biết thân phận của ta.”
“Chỉ có Hoàng Thạch nam tước biết. Hắn là người phụ trách chính do ta cài cắm ở bên đó. Ngươi là con trai ta, trong mắt hắn, đương nhiên được xem là người mình.”
...
Lời này vừa thốt ra.
Hai mắt Lý Sát dần dần mở to.
Vãi chưởng!!
Bôn Lang vậy mà lại muốn tạo phản!!
Tin tức này đúng là quá mức bùng nổ!!Từ trước đến nay, Lý Sát luôn ngỡ lão già này thuộc phe bảo hoàng, là kiểu quý tộc lâu đời hô mưa gọi gió trong hệ thống cai trị.
Nào ngờ sau lưng lão lại mưu đồ lật đổ, muốn lập nên cả Đệ Tứ đế quốc!?
Phải rồi, phải rồi...
Trong toàn bộ xã hội nhân tộc, chỉ có Bôn Lang là có quan hệ mật thiết nhất với tộc tinh linh, thậm chí còn kết minh với bộ lạc Ám Nguyệt. Phải biết rằng, ngay cả Tinh Thần cũng chưa từng thiết lập bang giao chính thức với Hoàng Kim đại sâm lâm.
Hắc Tùng bộ lạc bị bộ lạc Ám Nguyệt kéo xuống nước cùng nhau tạo phản, như vậy thì có thể hiểu được rồi. Không chừng trong Hoàng Kim đại sâm lâm còn có thêm nhiều bộ lạc tinh linh khác cùng tham gia!
Hắn chợt nhớ lại, năm xưa sau khi kế thừa Bôn Lang, để trốn tránh cuộc hôn nhân do gia tộc sắp đặt, lão già này đã dẫn theo một đám thân tín phiêu bạt khắp bốn phương trời.