Tầng Sử Tiền có rất nhiều cây quyết thái. Giống như thần bí thụ và đào hoa tâm thụ, loại cây này tuy cũng có thể mang đi trồng trọt, nhưng chất gỗ lại rất mềm, thân cây trọc lốc xấu xí vô cùng, chỉ có phần ngọn là cuộn lại thành những vòng vân gỗ hình xoắn ốc.
Trên một vài thân cây còn in hằn những vết cắn khổng lồ, hẳn là kiệt tác của đám phun hỏa địa long. Dù sao đây cũng là cây ma pháp, bên trong ẩn chứa ma lực tinh thuần, bọn chúng dùng loại cây này làm thức ăn cũng không tệ.
Thực tế, lượng oxy mà loại cây này nhả ra dường như còn đậm đặc hơn cả thần bí thụ, khiến cho không gian của toàn bộ tầng này càng thêm oi bức và ẩm ướt hơn cả khu rừng ma pháp dưới mỏ quặng.
Vài nơi thậm chí đã tụ lại thành những đầm nước nhỏ, có điều nước lại rất đục ngầu.
Lý Sát nheo mắt nhìn một lát rồi quay sang dặn dò Ca Nhĩ: “Bảo cấm vệ quân dụ hết đám phun hỏa địa long quanh đây đi chỗ khác, càng xa càng tốt, chỉ chừa lại một con thôi.”