Ôn Uyển nhìn sang Lư Bỉnh Quân: "Hay là chúng ta chỉ mua thứ này thôi?
"Thứ như miễn tử khoán, chẳng ai nói trước được khi nào mới cần dùng đến.
"Thế nhưng đặc quyền này mua càng sớm thì hiệu lực phát huy càng nhanh.
"Hơn nữa, Lư ca đã quyên góp nhiều thời gian thị thực cho quỹ cộng đồng như vậy, hai ngàn phút tuy không nhiều, nhưng cũng xem như gỡ gạc lại được đôi chút."
Lư Bỉnh Quân suy ngẫm một lát: "Ta quyên góp thời gian thị thực hoàn toàn là tự nguyện, một khi đã đóng góp thì đó chính là tài sản chung của cộng đồng, tuyệt đối không thể để một mình ta muốn tiêu xài ra sao thì tiêu.