“Hàng cấm quá nặng, mang ít thì chẳng có ý nghĩa gì, mang nhiều lại làm giảm tốc độ của ta đi đáng kể.
“Lỡ như tuần thị viên của đối phương là một kẻ nhanh nhẹn, vậy thì phiền phức to.
“Tốt nhất là tạm thời không mang theo, cứ áp dụng chiến lược phòng thủ trước đã.”
Hoàng Thánh Kiệt nhanh chóng đưa ra quyết định. Hắn không bận tâm đến đống nguyên liệu trên băng chuyền nữa, đeo xong băng tay tuần thị viên liền rảo bước tiến thẳng vào làn sương mù.
Trước khi rời đi, hắn thấy Chu Uyển Lâm đang nhanh tay thao tác trên đài điều khiển bên cạnh chiếc tàu hỏa thu nhỏ, có lẽ nàng đang thiết lập trình tự bốc dỡ hàng hóa.