Lý Huy hung hăng trừng mắt nhìn Lư Bỉnh Quân, sau đó ánh mắt lại khóa chặt lấy Hứa Quảng Tân.
Nhưng điều khiến tất cả mọi người bất ngờ là, hắn không hề chọn cách gây khó dễ cho hai người này, mà lại quay sang nhìn Ngụy Hồng Băng.
“Các ngươi thử nghĩ kỹ lại xem, trò chơi này rốt cuộc muốn chúng ta làm cái gì!
“Đây là trò chơi thẩm phán, quan trọng nhất chính là vụ án!
“Bỏ 'phiếu đột tử' chẳng phải chỉ có hai trường hợp sao? Một là tìm kẻ 'tội trạng nặng nhất', hai là tìm người có 'nguy cơ đột tử cao nhất'. Kết quả tại sao tất cả đều chăm chăm vào loại thứ hai?