Cậu bé đưa mắt nhìn quanh, rồi lại cúi xuống nhìn chính mình.
Trước khi mất ý thức, hắn nhớ rất rõ bản thân vừa mới giải quyết xong mớ rắc rối do con gái của một vị đại cổ đông trong công ty gây ra. Hắn đang định lên tầng lánh nạn hóng gió trốn việc một chút, kết quả khi tỉnh lại đã thấy mình ở nơi này.
Hắn thử gõ nhẹ vào đầu mình một cái, rồi lại nhéo mạnh vào đùi non, đau đến nhe răng trợn mắt. Sau đó, hắn đứng dậy, nhảy nhót qua lại vài cái trên bãi cỏ, lại xoay vòng tại chỗ hai vòng, xác nhận tứ chi linh hoạt, ngũ quan rõ ràng, cảm giác đau đớn cũng vô cùng chân thực.
Rất tốt, không phải là mơ.
Tuy phản ứng đầu tiên của hắn là xuyên không, nhưng sau khi suy nghĩ cẩn thận lại chẳng dám kết luận bừa, dù sao chuyện này cũng quá mức hoang đường.