Long Đào cảm thấy hơi kỳ lạ. Theo lý mà nói, điểm hồn đăng của hắn lúc này chắc chỉ còn 1 điểm, giữ được mạng để thở đã là ông trời có mắt rồi. Thế nhưng bây giờ, hắn không những có thể suy nghĩ, mà cơ thể dường như vẫn lành lặn, chỉ hơi yếu ớt một chút.
Không đúng! Đáng lẽ ra mình phải chết rồi mới phải!
Hắn nghiêng đầu nhìn quanh, tất cả đều là một màu xám xịt. Mặt đất xám xịt, bầu trời xám xịt, ngay cả không khí cũng phảng phất mùi tàn tạ, tựa như một góc đã bị lãng quên từ rất lâu. Nếu đây chính là Âm Tào Địa Phủ, vậy thì đúng là rất khớp với tưởng tượng: u ám ảm đạm, thê lương ủ rũ, mang dáng vẻ chẳng vị khách nào muốn đặt chân tới.
Cái tên Điền Thế Nguyên đang dìu mình đây, chẳng lẽ là nhân vật cỡ Hắc Bạch Vô Thường... hay Ngưu Đầu Mã Diện sao?
Ngay lúc hắn còn đang nghĩ ngợi lung tung, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một chút màu sắc. Hắn gượng mở mắt nhìn tới, nơi đó dường như là một cánh rừng. Thế nhưng, tại cái chốn xám xịt tàn tạ quái dị này, sự xuất hiện của một cánh rừng quả thực quá đỗi lạc lõng.