Dứt lời, hai vị thiên tài đồng thời ngẩn người. Bọn họ quay sang nhìn nhau, trong ánh mắt tràn ngập sự nghi ngờ sâu sắc, tựa như đang chờ đối phương bật cười trước rồi bảo rằng mình chỉ nói đùa, nhưng chẳng một ai cười cả.
"Tiểu Ảnh sư muội, có phải ta nghe lầm rồi không? Long sư huynh rất yếu ư? Ngươi thực sự là nha hoàn của huynh ấy sao?"
Đây là lần đầu tiên Nam Vũ Thần tỏ ra tức giận trước mặt sư muội đồng môn. Nếu là người khác thì thôi đi, dù sao sự cường đại và thực lực chân chính của Long sư huynh cũng không nằm ở linh căn hay tu vi, người ngoài không nhìn ra được cũng là chuyện bình thường.
Nhưng Tiểu Ảnh là nha hoàn do một tay Long sư huynh nuôi lớn từ nhỏ cơ mà, sao nàng có thể nói như vậy được chứ!
Thế nhưng lúc này, Tiểu Ảnh còn giận dữ hơn cả hắn. Cái gì gọi là thiếu gia rất mạnh? Đây là lời mà một tu sĩ bình thường có thể thốt ra sao? Thiếu gia nhà nàng là một phế vật ngũ linh căn, mười ba tuổi nhập tông, tới nay hai mươi ba tuổi vẫn chưa Trúc Cơ. Loại người như vậy phải được chăm sóc cẩn thận, giấu thật kỹ, đừng để ngài ấy chạy loạn ra ngoài, nhỡ may va vấp sứt mẻ gì thì phải làm sao?