“Sư tôn, sao người lại... sao người lại đến đây?”
Long Đào vừa thấy Thạch Mạn Vũ liền vội vàng đích thân ra đón. Chuyện ngày hôm qua thật sự đã làm hắn khiếp vía, bây giờ hễ có chút gió thổi cỏ lay nào, hắn đều phải lập tức tự mình đi xác nhận trước, tránh cho việc lại bị đem nướng trên đống lửa như hôm qua.
“Sao thế? Không hoan nghênh ta à?”
Thạch Mạn Vũ tủm tỉm cười nhìn hắn, nhưng nụ cười kia lọt vào mắt Long Đào lại khiến sống lưng hắn ớn lạnh. Hôm qua nàng mới ghé một chuyến, hắn đã trở thành đề tài bàn tán lớn nhất của cả nhà, hôm nay ngàn vạn lần đừng xảy ra thêm chuyện quái gở gì nữa.
“Không phải, không phải, sao có thể chứ.” Long Đào xua tay rối rít, ngập ngừng một chút rồi hạ thấp giọng: “Chỉ là... đệ tử có thể mạn phép hỏi trước một câu, hôm nay có việc gì... đặc biệt không? Để đệ tử còn chuẩn bị tâm lý.”