"Năm đó ta thấy Tiểu Ảnh đáng thương nên mới đưa muội ấy về nhà, được chưa."
Long Đào lập tức muốn vớt vát lại hình tượng trong mắt muội muội.
"Xì, lúc đó trong đám dân tị nạn có biết bao nhiêu đứa trẻ, sao huynh cứ nhất quyết chọn Tiểu Ảnh chứ, huynh đúng là đồ đại sắc lang!" Long Tịch vươn ngón tay chọc chọc vào lưng hắn.
Long Đào tức thời bày ra vẻ mặt vừa vô tội vừa cạn lời, giải thích:
"Lúc đó muội cùng mẫu thân ngồi ở xe ngựa phía sau nên không biết đấy thôi. Phụ thân cùng Lưu thúc... và cả ta nữa, lúc ấy người bọn ta tìm thấy đầu tiên là một bé trai, định bụng tìm cho muội một tiểu sai vặt, chứ ta căn bản đâu có muốn tìm nha hoàn gì."