Tỷ đệ hoàng thất hàn huyên một hồi, công chúa Kính Từ cuối cùng cũng rảnh rỗi, chính thức giới thiệu nhóm người Long Đào với đệ đệ và hai gã thị vệ Kim Đan.
Về phần Long Đào, chỉ cần nhìn ánh mắt Phùng An đánh giá ba người bọn họ là đã đoán được đại khái tâm tư của thiếu niên này. Ánh mắt kia... cứ như thể sợ bên cạnh tỷ tỷ mình đột nhiên mọc ra gã nam nhân không đứng đắn nào đó vậy.
Tóm lại một câu: cuồng tỷ tỷ.
Nhưng điều này cũng không khó hiểu. Một người tỷ tỷ như Kính Từ, khoan bàn đến dung mạo tuyệt sắc, chỉ riêng tính tình hào sảng rộng rãi, mấy ngày qua chung sống với bọn họ chẳng hề tỏ ra kiêu kỳ kiểu cách của công chúa, thử hỏi đổi lại là ai làm đệ đệ mà chẳng sinh ra vài phần ỷ lại.
Nghe nói ba người Long Đào chính là ân nhân cứu tỷ tỷ mình về, hoàng tử Phùng An trước tiên hành lễ cảm tạ vô cùng lịch sự, lễ nghi chu toàn, không thể chê vào đâu được. Thế nhưng, ánh mắt hắn lại lộ vẻ khá phức tạp, ngoài sự cảm kích chân thành ra thì còn mang theo vài phần dò xét.