"Nhã Hy! Rốt cuộc ngươi đang làm loạn cái gì vậy hả!"
Vừa về đến sương phòng được chuẩn bị tạm thời, Thẩm Thanh Hoan lập tức lấy lại uy nghiêm của bậc trưởng bối, mắng Nhã Hy một trận xối xả.
"Ở lại cho đến khi ngạ quỷ rút lui sao? Ngươi dám nói mà ta còn chẳng dám nghe! Ngươi có biết ngạ quỷ là thứ gì không? Nếu ngươi thực sự muốn đợi chúng 'rút lui' rồi mới đi, vậy thì chỉ có một kết cục duy nhất! Đó là bị chúng nuốt chửng vào bụng, rồi theo dạ dày của chúng 'rút' thẳng về ngạ quỷ đạo!"
"Hoan dì, người đừng lo lắng mà, ta tự có chừng mực."
"Ngươi thì chừng mực cái rắm!" Thẩm Thanh Hoan càng nói càng giận, "Ngươi có biết nơi này nguy hiểm nhường nào không? Đám ngạ quỷ kia không phải loại hạ đẳng chỉ biết cắn xé lung tung, trong đó còn ẩn chứa những cá thể có trí tuệ cao, chỉ chực chờ loại ngây thơ khờ khạo như ngươi buông lỏng cảnh giác để giáng cho một đòn chí mạng! Bài học bị ma quân bắt đi dạo trước, ngươi đã quên sạch sành sanh rồi sao?"