Lời chốt lại của Kính Từ công chúa không khiến mọi người quá bất ngờ. Một tuyệt sắc giai nhân mang trong mình lưu ly vô cấu đạo thể như nàng, nếu không bị kẻ khác dòm ngó hay ghen ghét đố kỵ thì mới là chuyện lạ.
Thực ra, trước kia lúc ở trên giường, Nhã Hy thỉnh thoảng cũng kể với Long Đào chuyện nàng từng bị kẻ khác âm thầm ngáng chân không biết bao nhiêu lần. Sau này tra xét tới lui, đa phần đều do những nữ nhân có chút nhan sắc trong đám ứng cử viên Thánh nữ làm ra. Chẳng qua bọn chúng ra tay rất sạch sẽ, chưa từng để lộ chút nhược điểm nào ngoài sáng.
Tuy mọi người vẫn còn rất nhiều điều muốn làm rõ, nhưng lúc này cũng không tiện để đường đường một vị công chúa phải đứng nói chuyện trong bộ dạng ướt sũng như vậy. Long Đào hắng giọng, quay sang dặn dò Liên Tinh:
“Ừm... Liên Tinh này, ngươi đưa công chúa đi tắm rửa trước đi, rồi thay cho nàng một bộ y phục khác.”
Hắn vừa nói vừa đưa tay vào túi trữ vật mò mẫm. Bên trong vẫn còn cất mấy bộ váy áo mua ở doanh địa Huyết Lan quân đoàn tại Tu La giới dạo trước, vốn định mang về làm quà cho Tiểu Ảnh và muội muội.