Nghe cuộc đối thoại giữa ma quân và người kia, đám người trên vân chu đều đoán ra được. Nam nhân râu ria lún phún, vẻ mặt ngái ngủ kia hẳn chính là vị đạo hồi trong truyền thuyết - Thiên Vân đạo quân.
Nhưng khi nghe câu nói cuối cùng của y, ngoại trừ Ân Triết, ánh mắt của tất cả những người còn lại đồng loạt đổ dồn về phía Đế Niệm bồ tát. Vẻ hóng hớt trong mắt họ gần như tràn cả ra ngoài, thậm chí còn hưng phấn hơn cả ngạ quỷ nhìn thấy người sống.
Trên gương mặt vốn luôn vân đạm phong khinh của bồ tát hiếm hoi lắm mới thoáng qua một nét ngượng ngùng. Có lẽ nằm mơ ngài cũng không ngờ, bản thân sắp tuẫn đạo đến nơi rồi, vậy mà phút cuối đời còn vướng phải chuyện dở khóc dở cười thế này.
"Chuyện này... các ngươi đừng hiểu lầm, y chỉ là..." Bồ tát hé môi định giải thích, nhưng lời còn chưa dứt, giọng nói lười biếng của ma quân từ phía bên kia đã vọng tới.
"Không hổ danh là đạo quân, vẫn thâm tình như vậy." Giọng điệu của ma quân mang theo vài phần giễu cợt: "Đáng tiếc thay, chuyện này nói ra e là chẳng ai thèm tin. Một bậc thiên tài vậy mà chỉ vì theo đuổi một nữ nhân lại cam tâm từ bỏ tất cả, thà hóa thành quỷ tiên cũng phải chạy vào ngạ quỷ đạo."