Khi Bồ Tát đã đồng ý, mọi chuyện cũng theo đó mà nước chảy thành sông.
Toại Hoa tướng quân thở dài một tiếng, trong giọng điệu mang theo mười phần thì đến chín phần là tiếc nuối:
"Chao ôi... Đáng tiếc ta thân là tướng quân, phải trấn giữ yếu ải mới xây này nên không thể rời đi. Nếu không, ta cũng muốn đích thân đi tiễn Bồ Tát một đoạn đường."
Bồ Tát dịu dàng an ủi:
"Ở đâu cũng như nhau cả thôi. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đến lúc đó uy thế từ vụ tự bạo của ta e rằng sẽ lan đến chỗ các ngươi. Khoang động các ngươi vừa mới khai phá này sợ là cũng sẽ biến mất, các ngươi đành phải tìm một nơi khác để xây dựng lại doanh trại rồi."