Bồ tát muốn đích thân đặt tên cho con Thanh Phượng nhỏ này sao?
Lời này vừa thốt ra, không chỉ Long Đào và Nam Vũ Thần ngẩn người, mà ngay cả Ân Triết nãy giờ vẫn luôn ung dung tự tại đứng bên cạnh cũng khẽ động dung, tựa như vừa chứng kiến một cảnh tượng hiếm có. Có thể khiến một vị đại bồ tát nổi hứng chủ động ban tên, cơ duyên bực này đâu phải linh cầm nào cũng may mắn gặp được.
Nam Vũ Thần lại càng kích động, nâng Thanh Phượng từ trong ngực lên trước mặt, hưng phấn nói:
"Chuyện này... đương nhiên là được ạ! Bồ tát đích thân ban tên, chắc chắn sẽ rất hay."
Tiểu Thanh Phượng dường như cũng nghe hiểu, nó đứng trên lòng bàn tay Nam Vũ Thần, cố hết sức ưỡn bộ ngực nhỏ xíu lên, cố gắng phô bày vẻ cao quý và rụt rè của Phượng tộc. Thế nhưng, khi đối diện với đôi mắt trong veo đầy từ bi của bồ tát, tiểu gia hỏa vẫn không nhịn được mà khẽ cúi đầu, tựa như tự ti mặc cảm.