Phong Nghiên Sơ và Phong Nghiên Trì gần như cùng lúc ném thanh trường thương trong tay cho Mộ Sơn và Lâm Tịch. (Lâm Tịch: Hộ vệ của lão tam).
"Bốp bốp bốp..." Đột nhiên có một tràng vỗ tay vang lên, chỉ thấy tam nương tử Thôi Lạc Vi cười nói: "Những năm qua phu quân rèn luyện cũng coi như khắc khổ, chẳng ngờ vẫn thua nhị ca."
Lưu Tự Giang khẽ vuốt ve phần bụng đang mang thai, trong mắt tràn đầy vẻ kinh ngạc. Nàng tuy biết võ nghệ của phu quân không hề yếu, nhưng chàng dẫu sao cũng là quan văn, lại bận rộn xử lý chính sự, đáng lẽ phải có phần lơ là mới đúng. Giờ nhìn lại, hóa ra không phải vậy.
Nghĩ tới đây, nàng bèn lên tiếng: "Ta chỉ là kẻ ngoại đạo, xem cho vui mắt thôi, thấy phu quân và tam đệ đánh qua đánh lại, ai nấy đều vô cùng lợi hại."
Phong Nghiên Trì liên tục xua tay, vừa lau mồ hôi túa ra trên trán vừa nói: "Thua là thua. Chút võ nghệ này của đệ vốn do nhị ca truyền thụ, đồ đệ không bằng sư phụ cũng là lẽ thường, sau này đệ sẽ càng phải dụng công hơn nữa."