Phong Giản Ninh biết rõ con trai làm việc xưa nay luôn mưu định rồi mới hành động, nên không hỏi sâu thêm. Ông trầm ngâm một lúc rồi mới nói: "Mấy ngày nay trên buổi tảo triều cũng không có chuyện gì lạ, chẳng qua là nơi nào đó gặp nạn tuyết, cần phát chẩn cứu tế; tiếp đến là vài việc vặt vãnh. Chỉ là dạo trước Bệ hạ nhiễm phong hàn, tuy nay đã đỡ nhiều, nhưng nghe đâu vẫn còn ho húng hắng, nghĩ lại chắc cũng không có gì đáng ngại."
"Dù Bệ hạ hết sức che giấu, nhưng vẫn để người ta nhìn ra chứng ho." Những lời còn lại tuy chưa nói rõ, nhưng bất luận là Phong Giản Ninh hay Phong Nghiên Sơ, hai cha con đều hiểu, chút thủ đoạn che đậy nông cạn này làm sao qua mắt được đám triều thần mưu sâu kế viễn. Hơn nữa thiên hạ làm gì có bức tường nào không lọt gió, huống hồ vị trí kia vốn dĩ đã vạn người chú mục.
Phong Giản Ninh như nhớ ra điều gì, khẽ khựng lại một chút, rồi nói tiếp: "À phải rồi, nói ra cũng kỳ lạ, dạo này phe Thân thủ phụ vô cùng yên ắng, ngược lại để cho Trương gia có cơ hội bộc lộ thế lực."
Nói đến đây, ông khẽ thở dài một tiếng: "Chao ôi, mắt thấy mấy vị hoàng tử ngày một lớn khôn, Bệ hạ lại chẳng hề có ý định lập Đại hoàng tử làm trữ quân. Đám người bên dưới liền cho rằng Bệ hạ bất mãn với đích trưởng tử, những phi tần có hoàng tử lại càng thêm sốt ruột. Không lập trữ quân thì quốc bản không vững, lòng người cũng bất an. Cũng may hiện giờ vẫn có thể lấy cớ các hoàng tử tuổi tác còn nhỏ, trong triều dù có sóng ngầm thì vẫn giữ vững được cục diện."
Phong Nghiên Sơ nghe vậy, điềm nhiên tiếp lời: "Qua hai năm nữa, đợi hoàng tử lớn thêm chút, dù Bệ hạ muốn tiếp tục trì hoãn thì cũng chẳng còn cớ gì nữa."