Ngày hôm sau, Phong Nghiên Sơ hiếm khi dậy muộn hơn thường ngày một chút.
Dù vậy, lúc Lưu Tự Giang mở mắt, hắn đã dậy từ lâu, thậm chí còn luyện võ xong xuôi.
"Xảo nương?" Lưu Tự Giang khẽ gọi nha hoàn thân cận của mình.
"Nương tử tỉnh rồi ạ."
Không ngờ người bước vào lại là nhũ mẫu Vương mama, phía sau còn dẫn theo mấy nha hoàn. Kẻ bưng chậu nước, kẻ cầm đồ rửa mặt, kẻ lại nâng y phục mới.